Trong nhà, thấy tiểu tôn nữ kẻ buông lời nhục mạ, Vương lão thái thái quả thực nổi sát tâm, chỉ hận thể một đao tiễn lũ nghiệt súc về chầu diêm chúa! Nhìn mảnh sân vốn yên bình nay dấu chân phường vô dẫm nát, bà cảm thấy chướng khí mù mịt, ngay cả thở cũng nhuốm màu đen đủi.
"Lão tam, lát nữa hãy chuẩn một chậu than hồng đặt ngưỡng cửa cho bước qua, để gột sạch hết thảy ám khí !" – Vương lão thái thái gắt gỏng dặn dò.
"Dạ, tổ mẫu! Tôn nhi ngay đây!"
Lão tam lên tiếng đáp lời, chẳng màng đến cánh tay đang rỉ m.á.u, vội vã chạy tìm thau đồng.
Lão nhị đó, tình cảnh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Hắn tuy sức khỏe bình phục nhiều phần, nhưng chung quy vẫn là một giới thư sinh, đối mặt với đám đông hung hãn nên gương mặt tuấn tú hằn lên một vết bầm tím lớn.
Khi Lão nhị thong thả bước tới, tiểu nữ oa vốn mấy năm nay hiếm khi rơi lệ bỗng chốc mím c.h.ặ.t môi nhỏ, òa nức nở. Dẫu Lão nhị thường ngày bình tĩnh đến , giọt nước mắt của cũng trở nên luống cuống tay chân. Hắn dịu dàng lau những giọt lệ gò má nàng, khẽ dỗ dành:
"Tiểu , kinh sợ ? Đừng sợ, Nhị ca ở đây bảo vệ ."
Tiểu nữ oa lắc đầu nguầy nguậy, đôi tay nhỏ nhắn chỉ vết thương mặt : "Nhị ca, mặt xanh tím hết , chẳng còn xinh nữa!"
Lão nhị nhịn mà bật , xoa đầu nàng : "Chỉ là chút va chạm nhỏ thôi, vài ngày nữa sẽ tan bầm, cần lo lắng." Sau một hồi khuyên lơn nhẹ nhàng, tiểu tôn nữ mới dần nguôi ngoai.
Vương lão thái thái cũng chẳng để tay chân nhàn rỗi, bà vội vã dẫn theo Hải Đường và Xuân Hoa chạy về phía Xuân Điền. Hắn vẫn đang trói gập đất.
Đám đòi nợ vốn tưởng rằng mang kẻ "thảm hại" đến sẽ uy h.i.ế.p tiền bạc, nếu thì c.h.ặ.t vài ngón tay để răn đe. Nào ngờ nhà họ Vương là hạng "ăn mềm ăn cứng", một hồi hỗn chiến, chúng là kẻ ôm đầu chạy tháo , vội đến mức bỏ quên cả Xuân Điền đây.
Hải Đường thẩm run rẩy cởi trói cho con trai. Đôi tay gầy guộc sờ lên mặt , nghẹn ngào: "Nhi t.ử, con... con gầy nhiều quá..."
"Nương..." – Xuân Điền yếu ớt gọi một tiếng, trong mắt ngập tràn vẻ hối .
Tiếng gọi khiến Hải Đường cầm lòng, nước mắt cứ thế trào . chỉ một thoáng , nàng giơ tay đ.ấ.m mạnh vai : "Đồ nghịch t.ử! Ngươi học gì học, dấn chốn bài bạc? Giờ thì , phòng ốc tiêu tan, đến cả chiếc giường cũng chẳng còn! Ngươi lòng ? Ngươi tỷ tỷ ngươi lo lắng đến nhường nào ? Nàng khó khăn lắm mới mang long thai, vạn nhất chuyện gì thì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-525-nhiem-vu-lan-nay-giai-cuu-xuan-dien.html.]
Thư Sách
Xuân Điền vốn gương mặt tú khí nhưng ánh mắt còn đậm vẻ trẻ con, rõ là hạng thiếu tâm cơ. Hắn cúi đầu gục xuống: "Nương, con sai ... con với nương, với tỷ tỷ..."
Hắn vốn ít lời, lúc cổ họng nghẹn đắng, chẳng thể thốt thêm lời tạ tội nào nữa.
"Tỷ..." – Tiếng gọi khiến Xuân Hoa nhớ về những ngày hai chị em còn nương tựa bên khi xuất giá. Thời gian trôi nhanh quá, tiểu ngày nào nay cao lớn lừng lững, khiến nàng ngửa đầu mà .
"Chát!"
Một cái tát giáng xuống khiến tất thảy đều sững sờ. Xuân Điền đ.á.n.h đến ngây dại, nhưng hề oán hận: "Tỷ, là con hại cả nhà. Tỷ cứ đ.á.n.h cho hả giận , bao nhiêu hạ con cũng nhận!"
Xuân Hoa ôm lấy bàn tay run rẩy, nước mắt thầm rơi. Đó là nàng tận tay chăm bẵm, đ.á.n.h xong tâm nàng cũng đau thắt . Nàng nén đau lòng mà mắng: "Làm ngươi chịu học điều thiện? Ta gả , chẳng lẽ còn ai quản ngươi ?"
Vương lão thái thái thở dài can ngăn: "Được Xuân Hoa, Xuân Điền vốn dĩ tâm tính đơn giản, lừa gạt mới vướng sòng bạc. Nay nó bình an trở về, hãy bảo ban mà sống, chuyện cũ chớ nên nhắc nữa."
Lão tứ hôm nay kinh hãi ít, đến khi đám mới bừng tỉnh, bèn bám c.h.ặ.t lấy Tô Ánh Tuyết rời nửa bước. Vương lão thái thái bảo chỗ khác, liền lắc đầu: "Tôn nhi , tôn nhi thủ hộ bên cạnh tiểu !"
Dù cũng là khách đến nhà, Vương lão thái thái lệnh cho thịt gà, cắt thịt nạc, cùng Trương thị và đám trẻ hái thêm mấy sọt rau xanh tươi rói để khoản đãi Hải Đường và Xuân Điền một bữa thịnh soạn. Đang bận rộn bếp, bà chợt ngẩn hỏi: "Ngọc Thư ? Sao nãy giờ thấy bóng dáng?"
Tô Ánh Tuyết nhớ lời Tống Ngọc Thư dặn, đáp: "Tổ mẫu, Tống ca ca bảo ngoài đào măng và rau tể thái, dặn chúng đừng lo, phỏng chừng lát nữa mới về ạ."
Vương lão thái thái lên vách tường, quả nhiên thấy thiếu một chiếc giỏ tre. bà rõ lúc hái lượm đông như châu chấu, Ngọc Thư là đứa trẻ nhỏ bé, tranh giành nổi? Vạn nhất gặp bọn mìn bắt cóc thì ăn với Tống ?
Bà lập tức gọi Lão nhị và Lão tam đang loay hoay bếp: "Ngọc Thư đào măng , ngoài đang loạn lạc, sợ thằng bé gặp chuyện. Hai con mau ngoài tìm nó về đây, củi lửa cứ để lo."
Huynh hai mệnh, lập tức lên đường. Trên đường , Lão tam vẫn khỏi băn khoăn:
"Nhị ca, xem lũ sòng bạc mưu tính điều chi? Gạo mì đang lúc giá cao như vàng, chúng mang về bán chẳng thu lợi lớn ? Cớ gì nhất quyết chỉ đòi vàng bạc châu báu?"