Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 536: Tổ mẫu ra oai
Cập nhật lúc: 2026-01-25 09:07:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà họ Vương thì chẳng ngán gì lão thôn trưởng, nhưng đám dân đen trong thôn thì sợ một phép! Rốt cuộc, ruộng đất cày cấy đều trong tay lão nắm giữ cả.
Ngộ nhỡ ngày phân cho mảnh ruộng sình lầy, xí thì đúng là cũng chẳng nước mắt!
Đám vốn định hùa thêm vài câu, nhưng giọng điệu ngang ngược của lão thôn trưởng thì tức khắc im bặt, chẳng dám hó hé gì nữa.
Vương lão thái thái mấy gã trai tráng lực điền còn chẳng sợ, huống hồ là cái lão già khô đét như cây hành héo ! Bà lập tức xắn tay áo, giáng thẳng cho lão thôn trưởng một cái tát trời giáng.
Chỉ một tiếng "Chát" giòn tan!
Lão thôn trưởng đ.á.n.h đến mức răng rụng lẫn m.á.u rơi xuống đất, cả lão đảo lộn mấy vòng.
Ngay đó, kinh hãi thấy khuôn mặt lão thôn trưởng sưng vù lên như cái đầu heo!
Vương lão thái thái tay chút nương tình, miệng cũng chẳng buông tha:
“Cái lão già c.h.ế.t tiệt , cái chức quan tép riu mà vẻ đây ? Còn dám mở mồm uy h.i.ế.p khác ?”
“Ông xem chọc nhà họ Vương thì kết cục gì ? Ta cho ông , hôm nay ông trời phạt ông thì cũng đ.á.n.h cho ông một trận nhừ t.ử, bằng bà đây nuốt trôi cục tức !”
“Dùng đồ nhà , mượn danh nhà , một câu t.ử tế, ngược còn mở miệng mát mẻ, trách cứ nhà ? Đồ điều!”
“Lão già , hôm nay cho ông nhà họ Vương quả hồng mềm dễ nắn !”
Vừa dứt lời, Vương lão thái thái vươn tay túm c.h.ặ.t lấy mớ tóc lưa thưa của lão thôn trưởng mà giật mạnh!
Đám xung quanh ngờ Vương lão thái thái đ.á.n.h là đ.á.n.h, tay dứt khoát như , nhất thời sợ đến mức dám thở mạnh.
Bà cụ Vương ... quả thực quá hung hãn!
Bọn họ thôi mà cũng thấy da đầu tê rần!
Tóc lão thôn trưởng vốn thưa thớt chẳng còn bao nhiêu, Vương lão thái thái túm từng nhúm giật xuống, chỉ đau điếng da đầu mà còn cảm thấy nhục nhã ê chề như gà vặt lông!
Thật là mất mặt quá ! Hắn ở cái thôn tác oai tác phúc quen, bao giờ chịu nỗi uất ức ?
Lão thôn trưởng mặt mày nhăn nhúm vì đau đớn, trừng đôi mắt sưng húp về phía đám đang xem náo nhiệt mà gào lên: “Nhìn cái gì mà ? Còn mau đây giúp một tay?”
“Mụ đàn bà điên , các cũng điên cả ! Mau lôi mụ cho !”
Lão thôn trưởng đau đến hít hà, rống lên: “Người ! Nhanh lên!”
Dân làng ái ngại, nhưng tuyệt nhiên một ai dám xông can ngăn. Bọn họ chỉ đành sang khuyên nhủ mấy đứa cháu nhà họ Vương đang gần đó.
“Lão Nhị , cháu... cháu là học, cháu mau khuyên can tổ mẫu cháu ! Chuyện mà đ.á.n.h cái gì thì ?”
“Hôm nay là Tết Thanh Minh, dĩ hòa vi quý, đừng để lão tổ tông suối vàng thấy chê ... Để thôn khác thấy thôn trưởng thôn đ.á.n.h nông nỗi , mặt mũi mà ai nữa, đồn ngoài khó lắm!”
“Phải đấy, Lão Nhị, cháu là đứa hiểu chuyện nhất, mau khuyên vài câu !”
Đám dám dây Vương lão thái thái, thấy Lão Nhị dáng vẻ thư sinh, nho nhã dễ chuyện liền xúm nài nỉ.
Từ đường nhà họ Vương và từ đường mấy thôn lân cận đều sát . Tuy mỗi họ một nơi thờ tự, nhưng ngày thường khó tránh khỏi việc so bì, dòm ngó. Huống hồ hôm nay là ngày lễ lớn, bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn về đây!
Lão Nhị thầm tính toán trong lòng, kéo tiểu lưng che chắn, ngăn cản những ánh mắt tò mò soi mói.
Chỉ khẽ một tiếng, điềm đạm đáp: “Các thúc, các bá, lời thể như .”
“Chính vì hôm nay là Thanh Minh, nên càng cho ngô khoai, giải quyết ân oán cho xong. Nếu hả giận mà náo loạn đến tận cửa từ đường, để lão tổ tông thấy cảnh con cháu ức h.i.ế.p thì càng .”
“Còn chuyện thôn khác thấy, thì kẻ chuyện mới là kẻ mất mặt.”
Hắn đám với ánh mắt đầy ẩn ý, bồi thêm một câu trấn an:
“Các vị cứ yên tâm, tổ mẫu cháu tay chừng mực, sẽ gây án mạng . Hàng xóm láng giềng sống cạnh , bát đũa còn lúc xô, cãi vã chút đỉnh là chuyện thường, đợi tổ mẫu cháu xả hết cơn giận là xong thôi.”
Thấy đám vẫn từ bỏ ý định, Lão Tam vội vàng dang tay chắn ngang:
“Này các thúc các bá, đừng trách Nhị ca cháu chịu can! Mọi tổ mẫu cháu đang hăng m.á.u thế , ai dám xông mà x.úc p.hạ.m đến chứ! Thế khác nào tự đưa chỗ c.h.ế.t!”
“Đổi là các , các dám can ?”
Tuy Vương lão thái thái tuổi cao, nhưng đ.á.n.h còn hăng hơn cả trâu nước. Nghe tiếng tát bôm bốp , bọn họ ngoài thôi cũng thấy đau cho cái mặt lão thôn trưởng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-536-to-mau-ra-oai.html.]
Đám , lập tức lắc đầu quầy quậy!
“Ây da, cũng ! Mấy đứa nhỏ các cháu nhất đừng qua đó!”
“Trước từng Vương lão thái thái giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m thế nhỉ? Nếu hồi xưa mà ghê gớm thế thì mấy? Cũng đến nỗi để nhà các cháu phân cho mảnh ruộng sình lầy!”
Lời thốt , cả đám bỗng chốc im bặt.
Chuyện lão thôn trưởng năm xưa, ai mà chẳng ?
Cố tình phân cho nhà họ Vương mảnh ruộng nhất, đầy bùn lầy sỏi đá, còn đuổi bọn họ tận bìa rừng mà ở. Nói , vẫn là do lão thôn trưởng quá quắt, lúc nào cũng nhòm ngó đến một mẫu hai sào ruộng của ! Nhòm ngó chút của cải ít ỏi của !
Lúc thở dài: “Hồi đó dù cũng mới chân ướt chân ráo về Vương Gia thôn, xem Vương lão thái thái nể mặt lắm nên mới động thủ...”
Tô Ánh Tuyết nấp lưng Lão Nhị, lo lắng kéo vạt áo trai.
“Nhị ca, chúng cần qua giúp tổ mẫu ạ?”
Nghe giọng non nớt của tiểu , Lão Nhị buồn xoa đầu cô bé, nhẹ nhàng lắc đầu.
Lão Tam tắc lưỡi: “Tiểu yên tâm , tổ mẫu ngay cả bọn đòi nợ hung thần ác sát còn chẳng sợ, huống chi là cái lão già !”
“Hơn nữa, hai già đ.á.n.h thì còn coi là xô xát, chứ chúng mà xông giúp thì thành ỷ thế h.i.ế.p , lấy đông h.i.ế.p ít đấy!”
Nhất là ngay tại cổng làng thế , khéo đồn đại chẳng .
Nghe , cô bé mím c.h.ặ.t môi. ánh mắt lộ hung quang của lão thôn trưởng, trong lòng cô bé dâng lên dự cảm chẳng lành.
Đôi mày thanh tú nhíu , khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy lo âu.
Nhà họ Vương và lão thôn trưởng đang trong thế một mất một còn. Vương lão thái thái hệt như gà trống chọi, thấy chỗ nào mổ chỗ nấy!
Lão thôn trưởng chẳng còn chỗ nào lành lặn, cũng thấy vết bầm tím!
Mọi đều nín thở theo dõi. lúc , lão thôn trưởng vớ một cục gạch, tay lăm lăm giơ lên nhắm thẳng đầu Vương lão thái thái mà ném tới!
Vốn dĩ hai chỉ lôi thôi lếch thếch túm tóc tát tai, ai ngờ lão thôn trưởng hèn hạ đến mức dùng hung khí!
Cục gạch mà trúng đầu thì mà vỡ sọ chứ chẳng chơi!
Người trong thôn ngày thường xích mích cũng chỉ cãi dọa nạt, cùng lắm là tạt gáo nước bẩn cửa nhà cho bõ ghét.
Chứ cái kiểu cầm gạch phang thế thì đúng là đầu tiên thấy! Mọi sợ hãi hét toáng lên:
“Ôi trời ơi, xong ! Sao cầm gạch thế ?”
“C.h.ế.t , c.h.ế.t ! Lần Vương lão thái thái nguy to !”
“Á...”
Thư Sách
Có mấy nhát gan vội bưng mặt che mắt, sợ chứng kiến cảnh m.á.u chảy đầu rơi!
Mấy đứa cháu nhà họ Vương thấy tình hình nguy cấp, kịp hô hoán tiếng nào, lập tức lao v.út tới!
cách đến chỗ Vương lão thái thái xa, dù nhanh đến mấy cũng mất vài giây mới tới kịp!