Mấy kẻ tò mò đưa mắt , đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy.
— Không , gì chuyện đó! Nếu chân chạy việc cho Huyện thái gia, chúng còn màng gì đến gian tiệm nữa?
— thế! Lão Tam , ngươi cứ thực cho chúng gian tiệm định bán thứ gì ! Ngươi xem, chúng hỏi han nãy giờ mà các ngươi cứ kín như bưng, lòng chúng cứ bồn chồn yên!
Lão Tam liếc bọn họ một lượt, bỗng nở nụ đầy ẩn ý:
— Ta mấy vị thúc thúc, những gì cần tổ mẫu cả . Giờ các vị gặng hỏi thêm, cũng chỉ bấy nhiêu lời đó thôi!
— Đến cả chúng còn định liệu xong sẽ bán thứ gì, thì lấy gì mà cho các vị đây?
Hắn đến nước đó mà mấy kẻ vẫn chịu tin, cứ khăng khăng cho rằng nhà họ Vương đang cố tình che giấu bí mật kinh doanh.
— Ôi chao Vương gia Lão Tam, các ngươi là chính đạo ! Chúng chỉ hỏi thăm đôi câu, việc gì giấu diếm như mèo giấu chất thải thế? Chẳng lẽ sợ vài lời mà chúng học trộm bí quyết trù nghệ chắc?
Đám càng càng bất mãn, cho rằng Vương lão thái thái và Lão Tam đang cố ý bỡn cợt . Trong lúc nóng nảy, một kẻ bỗng nảy ý đồ , đưa tay định lôi kéo tiểu nữ oa bên cạnh để gây áp lực.
Chỉ một cái sơ sẩy, Tô Ánh Tuyết túm lấy khiến nàng lảo đảo suýt ngã. Trên cổ tay trắng ngần như củ cải trắng của nàng lập tức hiện lên mấy dấu tay đỏ ửng vô cùng ch.ói mắt!
Cơn thịnh nộ của nhà họ Vương
— Tiểu !
— Tiểu của !
— Cháu gái ngoan!
Vài tiếng quát tháo đồng thanh vang lên, nhà họ Vương lập tức lao tới vây quanh, che chở tiểu nữ oa giữa. Ai thể ngờ chỉ một thoáng lơ là, đám "con rệp" dám động thủ với bảo bối của cả nhà!
Nhìn đôi mắt tròn xoe của Ánh Tuyết ngân ngấn nước nhưng nàng vẫn quật cường mím c.h.ặ.t môi , lòng Lão Tam đau thắt như d.a.o cắt. Hắn nhẹ nhàng nâng bàn tay nhỏ bé của nàng lên, khẽ thổi nhẹ:
— Tiểu , đau lắm ?
Tiểu nữ oa khẽ lắc đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:
— Không đau… Tam ca đừng lo, Ánh Tuyết đau ạ...
Nghe tiếng run rẩy của nàng, Lão Tam tức đến nổ đom đóm mắt. Hắn rằng, xông lên túm lấy cổ áo kẻ tay, giáng một cú đ.ấ.m ngàn cân mặt !
Chứng kiến cháu gái cưng còn nụ rạng rỡ thường ngày, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó vì đau, Vương lão thái thái cũng giận đến run ! Bà dứt khoát tháo đôi dép chân, cầm chắc trong tay cứ thế quất thẳng mặt mấy kẻ chút nương tay!
Đến cả Lão Tứ cũng chẳng chịu thua kém, chạy đôi chân ngắn cũn cỡn tới, ôm c.h.ặ.t lấy chân kẻ đó mà sức c.ắ.n một phát thật đau!
Nhà họ Vương xưa nay nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, mà khỏi cửa kẻ khác cho bầm tím cổ tay, cơn giận nuốt trôi cho ?
Lão Tam đ.á.n.h cho kẻ đó tối tăm mặt mày mới lạnh lùng lên tiếng:
— Theo thấy, mấy vị đây tiểu thương đúng là phí hoài nhân tài. Nghe đại lao của Huyện thái gia đang thiếu vài kẻ canh cửa, các vị sang đó mà thi triển cái lưỡi xương của với đám phạm nhân cứng đầu, chắc chắn sẽ hợp lắm đấy!
Sự xuất hiện của Huyện Thái Gia
Có kẻ thấy Lão Tam lời âm dương quái khí, nhịn chỉ tay mũi quát:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-578-su-co-bat-ngo.html.]
— Thật là vô giáo d.ụ.c! Ta dù cũng là bậc trưởng bối của ngươi!
Vương lão thái thái đến hai chữ "trưởng bối" thì càng điên tiết. Giữa cái nắng oi ả, mấy kẻ cứ gào thét như chọc tiết, thật khiến nhức đầu! Bà chẳng chẳng rằng, xách hai xô nước lau nhà múc xong, dội thẳng từ đầu đến chân mấy kẻ đó!
— Phi! Cái hạng như các ngươi mà cũng đòi trưởng bối của cháu ? Các ngươi tính là cọng hành nào ở cái huyện chứ? Cho mặt mũi điều, dám tới đây dò xét, tưởng các ngươi đang sợ nhà tranh mất miếng ăn chắc?
Tâm tư lột trần mặt bàn dân thiên hạ, mấy kẻ đó hổ đến tím mặt. Đang định buông lời nh.ụ.c m.ạ thì tiểu nữ oa bỗng lên tiếng:
— Thúc thúc, nhà các vị chuột lớn bò kìa, các vị về mà xem?
Mấy kẻ đó giật mắng :
— Đồ tiểu tể t.ử , bậy bạ gì đó? Nhà ngươi mới chuột !
Thời buổi lương thực quý như vàng, đến "chuột" là thấy điềm gở. lời dứt, chúng Vương lão thái thái tặng thêm mấy "vết dép" mặt.
— Ngươi mới là tiểu tể t.ử! Ngươi dám đỏ tay cháu , hôm nay bà đây để yên cho các ngươi!
Đang lúc hỗn loạn, bỗng tiếng hô hoán: "Huyện thái gia tới! Huyện thái gia tới !"
Đám đông xem náo nhiệt sợ vạ lây liền tản như ong vỡ tổ. Mấy kẻ gây chuyện cũng định chuồn lẹ nhưng Lão Tam tóm c.h.ặ.t:
— Định chạy ? Gian tiệm mở mà các ngươi tới phá bĩnh, để các ngươi thì nhà ăn kiểu gì?
Huyện thái gia cùng thị vệ chạy , mồ hôi nhễ nhại trán. Nhìn thấy cảnh tượng , ngài quát lớn:
— Mới yên vài ngày, các ngươi gây chuyện thị phi? Người bán gì là quyền của họ, liên quan gì đến các ngươi?
Ngài sang tiểu Ánh Tuyết, thấy cổ tay nàng sưng đỏ thì trong lòng khỏi lo sợ. Nhà họ Vương vốn quan hệ mật thiết với tướng quân, là gia đình Trạng Nguyên, nếu để tiểu bảo bối của họ thương ngay mí mắt , ngài ăn đây?
Huyện thái gia lập tức lệnh:
— Bắt lấy mấy kẻ gây rối , đưa về nha môn trị tội cho !
Mấy kẻ đó dù đau đớn vẫn cố cãi chày cãi cối, tố cáo Vương lão thái thái đ.á.n.h . Huyện thái gia chỉ phất tay áo, lệnh giải ngay lập tức. Ngài tiểu nữ oa với ánh mắt ái ngại, mới vội vàng cáo từ.
> Lời của AI: Lão Tam quả thực nhạy bén khi dùng ngay quyền uy của Huyện thái gia để giải quyết những kẻ tiểu nhân . Có vẻ như việc khai trương gian tiệm sẽ còn gặp nhiều thú vị hơn nữa đây!
Thư Sách