Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 612: Tìm được thân muội muội
Cập nhật lúc: 2026-01-27 23:47:53
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Ánh Tuyết chỉ tay chiếc ghế một cước đá bay, lạnh nhạt :
“Chiếc ghế từ gỗ Hoàng Hoa Lê Nam Hải, gầm trời cũng chỉ hơn mười cái mà thôi! Chỉ thu của các ngươi hai mươi lượng vàng là quá hời cho các ngươi !”
Gã giọng vịt đực lập tức chỉ thẳng mũi Tô Ánh Tuyết, quát lớn:
“Ngươi tưởng tiền đến phát điên ? Một cái ghế rách mà cũng dám mở miệng đòi chúng hai mươi lượng vàng? Ngươi nó là gỗ Hoàng Hoa Lê Nam Hải thì nó liền là gỗ Nam Hải ? Ngươi định lừa ai hả?”
Kẻ cùng cũng hùa theo mắng nhiếc:
“Vương gia các ngươi nghèo rớt mồng tơi như thế, lấy tiền mua loại ghế quý giá ? Ta thấy ngươi rõ ràng là tống tiền bọn ! Ta phi!”
Nhìn bộ dạng định c.h.ế.t cũng chịu nhận nợ của hai kẻ , Tô Ánh Tuyết khẽ cau đôi mày thanh tú, lắc đầu đính chính:
“Ta là mỗi các ngươi đền hai mươi lượng vàng, chứ hai cộng ! Chiếc ghế , hai các ngươi bồi thường tổng cộng bốn mươi lượng vàng!”
Nói đoạn, Tô Ánh Tuyết lấy từ trong tay áo một chiếc bàn tính nhỏ, khẽ lắc một cái, bắt đầu tính toán rành rọt từng món một:
“Cái bàn của là gỗ mun, các ngươi đập trúng tạo thành hai vết lõm. Dù sửa chữa thì tiền thuê thợ thủ công cũng do các ngươi chịu! Chỗ tính rẻ là một lượng vàng .”
“Còn nữa, các ngươi chậm trễ chuyện buôn bán hôm nay của cửa tiệm chúng , bạc thất thu tự nhiên cũng do các ngươi bồi thường!”
Tô Ánh Tuyết gảy bàn tính lách cách, nụ dịu dàng nhưng lời sắc bén:
“Cộng thêm những thứ lặt vặt khác, nhiều ít, vặn tổng cộng là bốn mươi lăm lượng vàng. Các ngươi tìm Huyện thái gia phân xử ? Chúng cùng !”
Lão Tứ một bên như hổ rình mồi, trừng mắt chằm chằm hai kẻ , cảnh cáo:
“Các ngươi bớt động tà tâm! Đồ đạc của nhà chúng , các ngươi đền thiếu một đồng! Bằng thì cứ chuẩn tinh thần đại lao !”
Hai kẻ vẫn tỏ vẻ thèm để ý, đều cho rằng Tô Ánh Tuyết chỉ dọa dẫm ngoài miệng. Rốt cuộc thì cái gì mà Hoàng Hoa Lê Nam Hải, cái gì là gỗ mun, qua thứ mà hạng như bọn họ thể dùng! Huống chi hai nhà bọn còn chẳng nổi thứ như , thì Vương gia thể ?
Trong phòng tiếng ồn ào dứt, hơn nữa hai gã con trai của hộ bán trứng gà giọng lớn như sấm. Triều Vũ đang trông coi quán ăn, phân thiếu phương thuật, chỉ thể trừng mắt mà lo lắng suông.
Mãi đến khi thấy Triệu thím đám đông, nàng mới vội vã vẫy tay gọi:
“Triệu thím, ngài mau đây, mau đây!”
Triệu thím xảy chuyện gì, thấy Triều Vũ gấp đến độ mồ hôi đầy đầu liền vội vàng chạy chậm tới. Bà đưa mắt quanh một vòng, thấy Tô Ánh Tuyết và Lão Tứ , trong lòng lập tức hoảng hốt:
“Triều Vũ, tiểu Ánh Tuyết và Lão Tứ ? Sao thấy bóng dáng hai đứa nó?”
Triều Vũ vội vàng kéo tay Triệu thím lôi về phía phòng trong:
“Triệu thím, trong phòng hình như cãi ! Tiểu thư... , tiểu Ánh Tuyết bảo con ở đây trông coi đồ đạc, con thể rời . Ngài mau xem giúp con, đừng để bọn họ đ.á.n.h với !”
Vừa dứt lời, Triệu thím lập tức cuống lên:
“Cái con bé mà thật thà thế? Tiểu Ánh Tuyết cho thì ngươi liền ? Ngươi lẽ gọi sớm hơn chứ!”
Mặt Triệu thím trắng bệch vì lo lắng: “Không , mau xem thế nào!”
Vốn dĩ thực khách ở cửa còn đang kỳ lạ vì đang ăn vội vàng bưng bát chạy , giờ là nhà họ Vương đang tranh cãi với khác, đám thanh niên ái mộ Tô Ánh Tuyết đều nhân cơ hội thể hiện mặt thương, lập tức xắn tay áo xông .
Thư Sách
“Đi! Kẻ nào dám bắt nạt Ánh Tuyết chính là gây khó dễ với !”
“Kẻ nào mà gan to tày trời như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-612-tim-duoc-than-muoi-muoi.html.]
“Đi ! Chúng mau xem là tên nào ngông cuồng đến thế!”
Người thích xem náo nhiệt ít, huống hồ đây là chuyện của Vương gia! Một đám chẳng màng bụng đói, lập tức rầm rập chen chúc trong phòng.
Cơ Dạ T.ử nương theo dòng bước , trong lòng chỉ tận mắt thấy tiểu nữ oa trong lời đồn của Vương gia một để dứt bỏ tâm nguyện. Hắn thầm thấy buồn , rõ ràng phái tới thất vọng về, cũng chẳng hiểu vì bản còn tới thứ hai.
Đôi mắt đen láy của Cơ Dạ T.ử lơ đãng ngước lên, ánh mắt chạm tiểu nữ oa đang gảy bàn tính. Chân như chôn c.h.ặ.t xuống đất, thần sắc kinh ngạc tột độ!
Cách đó xa, tiểu cô nương tuy chỉ mặc một bộ y phục sẫm màu bằng vải thô bình thường, nhưng vẫn che lấp dung mạo bế nguyệt tu hoa. Mái tóc đen nhánh, nhu thuận buộc gọn phía bằng dây buộc tóc, đôi mắt hạnh long lanh ngấn nước, qua vô cùng ngoan ngoãn, đáng yêu.
Dáng vẻ của tiểu cô nương dần dần trùng khớp với bóng hình mẫu trong ký ức, đôi tay Cơ Dạ T.ử khẽ run lên bần bật!
Giống, thật sự là quá giống!
Nếu của còn sống, chắc chắn cũng sẽ dáng vẻ như thế !
Cơ Dạ T.ử bỗng nhiên cau mày. Không, đây chính là của !
Ngay từ ánh mắt đầu tiên, Cơ Dạ T.ử chắc chắn rằng tiểu nữ oa nhà họ Vương chính là thất lạc nhiều năm của !
Bên cạnh Cơ Dạ Tử, mấy thiếu niên thấy lời lẽ vô của hai kẻ liền phẫn nộ mắng:
“Các ngươi Vương gia tiền ? Nhà một vị Trạng Nguyên đấy! Hiện giờ đang quan to ở kinh thành, hai kẻ các ngươi lấy tư cách gì so sánh?”
“Nhà Ánh Tuyết giàu nứt đố đổ vách! Ngay cả cái Thực Tứ chân ngươi cũng là nhà của , khế ước đàng hoàng đấy!”
“ !”
“Ngay cả Huyện thái gia và phu nhân đều đối đãi với Ánh Tuyết khách khí như thế, các ngươi tính là cái thá gì!”
Đám thiếu niên mồm năm miệng mười bênh vực, khiến hai gã con trai của hộ bán trứng gà mà trong lòng hoảng hốt. Cha bọn họ ở nhà nay chỉ Vương gia, từng ai với bọn họ rằng Vương gia giàu và quyền thế đến nhường !
Bọn chúng lớn hơn Tô Ánh Tuyết bốn, năm tuổi, ngày thường gặp mặt Huyện thái gia một cũng khó như lên trời. Vậy mà tiểu cô nương mời đến phủ Huyện thái gia uống ? Chuyện thật nực !
Gã giọng vịt đực hung hăng vỗ mạnh tay xuống đất, thở hổn hển :
“Chuyện thể nào! Tuyệt đối thể! Nương như ! Giả, tất cả chắc chắn là giả!”
“Vương gia thể giàu như thế ?”
“Ai mà tiền của nhà bọn họ từ !”
Lời thốt , đừng là đám thiếu niên ái mộ Tô Ánh Tuyết, ngay cả những chen xem náo nhiệt cũng nhịn mà lắc đầu chép miệng.
“Chuyện còn gì mà giả? Nhà họ Vương mấy năm nay vốn dĩ giàu lên !”
“ thế, còn dám hỏi tiền ở ! Đương nhiên là do buôn bán ăn mà ! Tam ca của tiểu Ánh Tuyết buôn bán bên ngoài kiếm ít !”
“Bản tiểu Ánh Tuyết cũng bản lĩnh cơ mà! Thứ giấy trắng tinh như tuyết chính là do cô bé đấy! Nghe ở kinh thành bao nhiêu tranh mua!”
“Còn cả đủ loại rượu ngon nữa! Hương vị đó quả thực tuyệt trần, uống một bầu thì c.h.ế.t cũng cam lòng!”
Mọi càng càng thấy hâm mộ. Mấy đứa trẻ nhà họ Vương rốt cuộc nuôi dạy thế nào mà đứa nào đứa nấy đều tài giỏi xuất chúng đến ?
Nghe những lời lẽ hồ đồ của hai kẻ dưa vẹo táo nứt , Triệu thím nhịn bĩu môi ghét bỏ:
“Lớn đầu mà mở miệng là ‘nương ’, ngậm miệng cũng là ‘nương ’! Người còn tưởng cai sữa đấy!”
“Nghe lời nương ngươi răm rắp như thế, nếu nương ngươi bảo ngươi ăn phân, ngươi cũng cắm đầu ăn hả?”