Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 616: Tới tìm thân muội muội

Cập nhật lúc: 2026-01-28 00:20:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không chê."

Nào ngờ Cơ Dạ T.ử lôi kéo tay như cũng chẳng hề giận dữ. Hắn đáp lời, đó cúi đầu bà lão khẽ :

"Lão nhân gia, ngài quả thật che chở cho tiểu cháu gái của . Nếu là khác bắt nạt, e rằng cũng chẳng dám như ngài."

Vương lão thái thái thì mặt mày hớn hở, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn vài phần: "Đó là đương nhiên! Nhà bốn thằng cháu trai nghịch ngợm, chỉ duy nhất một mụn cháu gái , dĩ nhiên là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa !"

"Có một chuyện , thể cứ ngậm bồ hòn ngọt ! Bằng khác tưởng dễ bắt nạt lắm!"

"Nói cũng , kẹp c.h.ặ.t cái đuôi thì sống cho thoải mái ? Ta từng tuổi , chẳng còn sống mấy năm nữa, cuộc đời cứ thấy ý thì sống thế , ngàn vạn thể chịu đựng mà ấm ức trong lòng!"

Chỉ qua diện mạo của Vương lão thái thái, tuy tính là hiền từ phúc hậu, nhưng cũng chẳng đến nỗi đanh đá hung dữ. Thế nhưng những lời từ miệng một lão nông phụ khiến Cơ Dạ T.ử chút bất ngờ. Hắn khựng một chút hỏi tiếp: "Nghe gia đình ngài đây sống ở trong huyện ?"

Vương lão thái thái gật đầu đáp: "Phải , vốn dĩ nhà ở Vương Gia Thôn! nhà sống quá mức nhu nhược, bắt nạt đến suýt c.h.ế.t đói!"

"Nếu thì cũng chẳng chuyển đến cái huyện về nữa! Nhà với đám ở Vương Gia Thôn chẳng chút tình cảm gì sất!"

Cơ Dạ T.ử gật đầu, khuôn mặt lộ hỉ nộ ái ố, thuận miệng : "Vậy cũng . Nếu ở trong thôn mà ngày ngày đối mặt với những kẻ đó, chỉ sợ Ánh Tuyết sẽ học thói ."

Nhớ chuyện cũ, Vương lão thái thái cảm thán: "Lúc cũng nghĩ như , thế nên mới vội vàng dắt díu bọn trẻ đến huyện sinh sống!"

" giờ ngẫm , cũng chắc thế! Ánh Tuyết nhà từ nhỏ ngoan ngoãn lời, chẳng giống con cái nhà khác chút nào!"

Nghĩ đến tiểu cháu gái, Vương lão thái thái tít cả mắt: "Cháu gái , cái gì cũng ! Không giống nhà , chiều chuộng quá sinh hư!"

Cơ Dạ T.ử từ nhỏ chia lìa với . Những lúc rảnh rỗi, thường tự hỏi trông sẽ như thế nào, từ một đứa trẻ sơ sinh lớn lên thành một tiểu cô nương xinh .

Giờ đây Vương lão thái thái kể về Tô Ánh Tuyết, khóe môi Cơ Dạ T.ử bất giác cũng nở một nụ .

"Ánh Tuyết tự nhiên là thứ đều ."

Vương lão thái thái liền Cơ Dạ T.ử với ánh mắt kỳ lạ. Bà chỉ cảm thấy giọng điệu khen ngợi của hậu sinh , cứ như đang khen con cháu trong nhà , thật là hiếm thấy!

Bà ậm ừ vài tiếng cũng chẳng để tâm, chỉ cho rằng từ nơi khác đến ăn văn hoa, hiểu sai ý tứ.

Hai chuyện, Vương lão thái thái hỏi gì đáp nấy. Chỉ là trong lòng bà vẫn ẩn ẩn cảm thấy chút kỳ quái. Theo lý mà , một hậu sinh khí chất bức , lạnh lùng như tảng đá thế , bình thường bà chẳng buồn bắt chuyện. hôm nay hiểu , thấy Cơ Dạ Tử, bà cảm thấy thiết như thấy cháu ruột ...

"Thật là chuyện lạ..."

Vương lão thái thái lẩm bẩm vài câu ngước mắt lên hỏi: "Hậu sinh , nơi ở chắc chắn là , lặn lội đường xa đến chốn gì?"

Cơ Dạ T.ử vẫn giữ câu trả lời như : "Tìm ."

Nghe , Vương lão thái thái gật gù: "Nhà ở đây bao nhiêu năm, trong huyện đều quen mặt cả! Cậu tìm nào, cứ xem . Biết nhà từng gặp qua, cũng đỡ mất công tìm kiếm!"

Cơ Dạ T.ử từ chối, chỉ là đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào. Một lúc lâu mới chậm rãi : "Mười mấy tuổi, là một tiểu cô nương."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-616-toi-tim-than-muoi-muoi.html.]

Vương lão thái thái nhíu mày: "Ôi chao, trong huyện tiểu cô nương tầm tuổi nhiều lắm! Cậu rõ hơn chút nữa, chứ thì cũng chịu, chẳng tìm ai!"

Trong huyện thiếu nữ mới lớn nhiều vô kể! Vương lão thái thái đang dỏng tai ngóng thì bỗng thấy Cơ Dạ T.ử dừng bước, xoay .

Bà kinh ngạc thốt lên: "Hậu sinh, dừng ?"

Vừa ngẩng đầu lên, bà liền bắt gặp đôi mắt đen láy của Cơ Dạ T.ử đang phản chiếu rõ mồn một hình bóng tiểu cháu gái của bà!

Vương lão thái thái tuy già cả lẩm cẩm nhưng lúc cũng nhận điều bất thường! Bà khuôn mặt nét tương đồng giữa Tô Ánh Tuyết và Cơ Dạ Tử, trong lòng chợt hoảng hốt. Bà run run nắm lấy tay , hỏi: "Hậu sinh, tìm... chẳng lẽ chính là tiểu cháu gái của ?"

Cơ Dạ T.ử gật đầu: "Không sai, chính là tới tìm Ánh Tuyết."

"Ánh Tuyết nàng... là thất lạc nhiều năm của ..."

Vương lão thái thái buông lỏng tay, cảm giác như bộ sức lực rút cạn! Bà vốn chỉ thuận miệng đoán bừa, ngờ trúng phóc!

Từ lúc mới gặp Cơ Dạ Tử, bà thấy hậu sinh quen mắt vô cùng. Giờ kỹ , Vương lão thái thái chợt vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái!

Chẳng quen mắt , hậu sinh mày kiếm mắt sáng, rõ ràng là giống tiểu cháu gái nhà bà đến bảy phần!

Vương lão thái thái lúc mới hậu tri hậu giác hiểu , vì Cơ Dạ T.ử chuyện với bà câu nào chữ nào cũng rời khỏi tiểu nữ oa nhà bà! Hóa , tiểu cháu gái bà nuôi nấng bấy lâu nay của !

"Cũng thôi, hai đứa các ngươi mặt mũi cứ như cùng một khuôn đúc ! Ta sớm nên nhận !" Vương lão thái thái thở dài, sắc mặt trầm xuống.

Bao nhiêu năm qua chẳng thấy ai đến tìm, trong lòng Vương lão thái thái tránh khỏi chút oán trách. Tiểu cháu gái bà như , nhà đến tìm?

Trước bà còn khuyên Tô Ánh Tuyết nghĩ thoáng , nhưng qua ngần năm, lòng nghi ngờ của bà ngày càng lớn. Càng nghĩ bà càng cảm thấy tiểu cháu gái tám phần là vứt bỏ!

Chỉ là những lời sợ Tô Ánh Tuyết đau lòng nên bà dám , chỉ dám trộm nghĩ trong lòng...

Cơ Dạ Tử, chẳng còn chút sắc mặt nào, giọng điệu đầy vẻ tức giận: "Cái nhận là nhận ! Muốn nhận , bộ xem ý tứ của tiểu cháu gái !"

"Hồi Ánh Tuyết còn bé xíu, nó thường tự hỏi liệu nhà cần nó nữa nên mới vứt bỏ !"

"Lúc đó còn khuyên con bé, bảo là thể nào! nhà chờ đợi mòn mỏi ngần năm trời cũng chẳng thấy bóng dáng ai tới! Ánh Tuyết giờ bao lớn ? Mười mấy năm trời, cho dù đào từng tấc đất lên thì cũng sớm tìm chứ!"

Trong lời của Vương lão thái thái tràn đầy sự trách móc Cơ Dạ T.ử tìm đến quá muộn, giọng điệu giấu nổi sự oán hận! Ngần năm mới tìm tới, rõ ràng là hề để tâm đến tiểu cháu gái bà!

Nghe giọng đầy oán khí của Vương lão thái thái, thần sắc Cơ Dạ T.ử động dung, trong lòng cũng dâng lên niềm hối hận: "Là của . Nếu năm xưa kiên nhẫn đợi thêm chút nữa, cũng cần cách biệt thêm năm năm mới gặp ."

Vương lão thái thái sững : "Nghe lời , chẳng lẽ năm năm từng đến tìm?"

Thư Sách

Cơ Dạ T.ử rũ mắt, vẻ mặt trầm mặc: "Đã từng tới."

Cổ họng nghẹn : "Chỉ là lúc trời mưa to, một kẻ ăn mày nhỏ giả mạo phận của Ánh Tuyết."

Vương lão thái thái liền hít một ngụm khí lạnh, lập tức quát lên: "Rốt cuộc là kẻ trời đ.á.n.h thánh vật nào dám cả gan giả mạo Ánh Tuyết?"

Loading...