Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen - Chương 628: Tân trạch thật lớn

Cập nhật lúc: 2026-01-28 00:27:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên , đoàn xe ngựa của nhà họ Vương sự dẫn đường của Vương công công cũng đến cửa tân trạch.

Xe ngựa dừng bánh, những gia đinh đợi sẵn cửa phủ vội vàng chạy đến, kính cẩn dâng ghế dẫm chân lên.

“Ta sẽ đích hầu hạ tiểu chủ t.ử, các ngươi lui xuống hết !”

Vương công công phất tay hiệu cho đám thị vệ lui , đó tự đỡ lấy ghế dẫm chân, khom đặt ngay ngắn cửa xe ngựa của Tô Ánh Tuyết:

“Tiểu chủ t.ử, chúng đến nơi ạ!”

Tô Ánh Tuyết vén rèm xe, ngạc nhiên thốt lên:

“Vương công công, đến nhanh thế?”

Vương công công tươi roi rói đáp:

“Đương nhiên là nhanh ạ! Căn trạch viện là do Chủ t.ử đích chọn lựa kỹ càng cho ngài, ngay vị trí đắc địa nhất, gần cổng thành, vô cùng thuận tiện!”

Lão Tứ ló đầu từ bên cạnh Tô Ánh Tuyết, cánh cổng lớn rộng rãi, chắc chắn của tân trạch mà trầm trồ:

“Căn nhà to quá! Chỉ riêng cái cổng thôi lớn gấp mấy nhà cũ của chúng !”

Đối với sự ngây ngô của Lão Tứ, Vương công công hề tỏ khó chịu, ngược còn kiên nhẫn giải thích:

“Ở kinh thành, nhiều đường đều dùng xe ngựa. Nếu cổng nhỏ quá, xe ngựa sẽ bất tiện. Cửa nẻo rộng rãi thế thì mới dễ dàng !”

“Hóa !” Tô Ánh Tuyết đáp, đôi mắt lấp lánh quan sát ngôi nhà mới.

Bức tường đỏ bao quanh khuôn viên, những cây liễu cao v.út rủ bóng mát rượi. Từng gốc cây, ngọn cỏ đều chăm chút tỉ mỉ, ngay cả cánh cổng viện cũng từ loại gỗ thượng hạng. Chỉ cần qua cánh cổng cũng đủ đoán sự xa hoa bên trong.

Vương công công thấy Tô Ánh Tuyết mải mê ngắm , cũng vội thúc giục, mà tủm tỉm gọi đến giúp chuyển đồ đạc từ xe ngựa xuống.

Quả nhiên, khi cánh cổng gỗ lim đỏ nặng nề mở , hiện mắt là con đường lát đá xanh phẳng lì, hành lang chạm trổ tinh xảo chạy dài hun hút. Ngay cả hồ nước trong sân cũng rộng gấp mười mấy cái ao nhỏ ở nhà cũ!

Vương lão thái thái dìu xuống từ một chiếc xe ngựa khác theo sự sắp xếp của Vương công công. Vừa thấy tòa dinh thự khí phái , bà trợn tròn mắt kinh ngạc!

“Cháu gái, cái ... căn nhà to quá! Chỗ tốn bao nhiêu bạc thế?” Vương lão thái thái nửa chừng mới sực nhớ đây là kinh thành tấc đất tấc vàng, vội vàng sửa lời: “Không , lẩm cẩm quá! Căn nhà tốn bao nhiêu vàng mới đúng?”

Thư Sách

Nghe Vương lão thái thái hỏi, Vương công công lén tiểu chủ t.ử cách đó xa, dám tùy tiện trả lời. Trong lòng ông thầm nghĩ, ở cái chốn kinh thành đắt đỏ , căn trạch viện bề thế nhường e là vàng cũng chắc mua !

chủ nhân đây của nó cũng là vây cánh tín của Lão Tể tướng. Đừng đến cánh cổng gỗ lim đỏ đắt tiền, ngay cả cây cỏ trong vườn cũng là giống quý hiếm, loại cỏ dại tầm thường!

Lúc , Tô Ánh Tuyết chạy bên cạnh Vương lão thái thái, tủm tỉm :

“Tổ mẫu, căn nhà vốn là con nhờ ca ca mua về để hiếu kính ! Chỉ cần thích, bao nhiêu tiền bạc cũng đều xứng đáng!”

Nghe , Vương lão thái thái vui đến híp cả mắt. nghĩ đến việc cháu gái dốc hết vốn liếng tích cóp bấy lâu để mua căn nhà , bà thấy xót ruột:

“Ngoan cháu gái, con tiền cũng nên tiêu hoang phí như ! Tổ mẫu già , thể lợi dụng lòng hiếu thảo của con mãi !”

“Chuyện đời khó lường, giữ chút tiền phòng thì trong lòng mới yên tâm !”

Tô Ánh Tuyết lắc đầu, bà chân thành :

“Tổ mẫu, đừng ! Chuyện giữa con và thể gọi là lợi dụng ?”

“Người nuôi nấng con khôn lớn, mua căn nhà để hiếu kính là việc con nên mà!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-628-tan-trach-that-lon.html.]

Nàng mỉm , sang Xuân Hoa đang bế Tiểu Cẩm, tiếp:

“Trước đây con hứa sẽ đưa tẩu tẩu lên kinh thành sinh sống, giờ thì mộng thành sự thật nhé! Cả nhà cùng sống ở kinh thành, thật là hòa thuận vui vẻ bao! Đợi Nhị ca, Nhị tẩu và cha cùng về đoàn tụ nữa là nhà đông vui lắm!”

“Tiền bạc kiếm bao nhiêu cũng bao giờ là đủ, dùng để mua nhà cho thì con cam tâm tình nguyện!”

Nhớ lời hứa năm xưa của cô em chồng bé bỏng, Xuân Hoa kìm nước mắt. Điều mà chồng nàng , nay thực hiện bởi chính tay cô em gái nhỏ !

Vương công công là khôn khéo, Tô Ánh Tuyết liền vội vàng xen :

“Vương lão phu nhân, tiểu chủ t.ử là tài giỏi, tiền bạc tiêu kiếm mấy hồi, ngài hà tất lo lắng những chuyện đó?”

“Hơn nữa, tiểu chủ t.ử hiếu thuận với ngài như là phúc phận mà khác mơ cũng ! Ngài ở tuổi , cứ an tâm hưởng phúc con cháu ạ!”

“Nhà cũng mua , đây là tấm lòng hiếu thảo của tiểu chủ t.ử, theo ý lão nô thì ngài cứ yên tâm mà dọn ở cùng cả nhà cho vui vầy!”

Tô Ánh Tuyết đỡ lấy tay Vương lão thái thái: “ đó tổ mẫu, con thấy Vương công công lý! Nhà mua , chúng cứ an tâm ở thôi!”

Vương lão thái thái vốn là phóng khoáng, liền vỗ nhẹ lên tay Tô Ánh Tuyết, cảm thán:

“Không ngờ già vẫn hưởng phúc nhờ tiểu cháu gái !”

“Sống đến từng tuổi coi như cũng uổng phí! Đi nào, chúng trong xem nhà cửa thế nào!”

Vương công công lập tức khom dẫn đường: “Mời các vị theo lão nô!”

Bên ngoài cổng khí phái, bên trong sân vườn càng lộng lẫy hơn gấp bội! Đặc biệt là hồ nước, từng đàn cá béo thi nhảy lên mặt nước đớp mồi!

Lão Tứ đầu bếp lâu, thấy cá là mắt sáng rực lên:

“Tiểu , cá trong hồ béo thật đấy! Một con chả cá thì cả nửa thau chứ chẳng chơi!”

Tô Ánh Tuyết đầu , thấy con cá nhảy lên to bằng nửa , cái đuôi quẫy mạnh mẽ, thịt cá trông chắc nịch và béo ngậy.

Vương công công giải thích:

“Chủ t.ử ngài thích ăn cá nên đặc biệt sai Ngự hồ trong cung bắt về thả đấy ạ! Những con cá đều là loại ngon nhất, dù nấu canh chả cá thì hương vị đều tươi ngon tuyệt hảo!”

Tô Ánh Tuyết ngờ Cơ Dạ T.ử bận trăm công nghìn việc mà vẫn chu đáo đến thế, trong lòng trào dâng niềm cảm động ấm áp:

“Vương công công, nếu ông gặp ca ca, nhớ gửi lời cảm ơn nhé.”

Vương công công thì sợ đến mức lắc đầu quầy quậy:

“Ôi chao, tiểu chủ t.ử, việc lão nô dám ạ!”

“Lời cảm ơn nhất ngài nên đích với Chủ t.ử thì hơn! Chủ t.ử chắc cũng chẳng thấy cái mặt già nua của lão nô !”

Thấy Vương công công sợ tái mặt, Tô Ánh Tuyết cũng miễn cưỡng. Cơ Dạ T.ử tốn bao tâm sức tìm cho nàng căn nhà thế , dù là em ruột thịt thì nàng cũng nên gặp mặt trực tiếp lời cảm ơn mới phép.

Tô Ánh Tuyết mỉm , nhắc đến chuyện nữa.

Thấy thế, Vương công công mới dám lén lấy khăn tay lau mồ hôi lạnh trán. Vị tiểu chủ t.ử mới đến quả là một cô nương đáng yêu, hiểu chuyện, khiến cho kẻ chứng kiến bao hiểm ác lòng như ông cũng mềm lòng.

Nghĩ , Vương công công càng thêm tận tâm, đích dẫn nhà họ Vương tham quan từng ngóc ngách trong tòa dinh thự rộng lớn.

Vương công công là việc, đợi nhà họ Vương xem xong nhà cửa thì đồ đạc xe ngựa cũng hầu sắp xếp gọn gàng đấy!

Loading...