“ đúng đúng, sai!”
Đám nhao nhao phụ họa, hướng ánh mắt mong chờ về phía Tô Ánh Tuyết.
Tuy mới t.ửu lầu lâu, nhưng bọn họ cũng đủ tinh ý để nhận , tiếng quyết định ở đây chính là vị tiểu cô nương xinh như tiên giáng trần ! Vì thế, dù mồ hôi nhễ nhại, họ cũng dám đưa tay lau bừa bãi, sợ phật ý tân chủ nhân.
“Văn tự bán thì cần ký.” Tô Ánh Tuyết mỉm lắc đầu: “ khế ước công, thời hạn và tiền công thì vẫn cho rõ ràng, tránh phiền phức về !”
Nghe , đàn ông lên tiếng cầu xin lúc nãy chuyển từ lo âu sang mừng rỡ. Có trợn tròn mắt, dám tin tai : “Chủ nhân, ngài... ngài đồng ý nhận chúng ?”
Tô Ánh Tuyết gật đầu: “Ta xem qua sổ sách và nơi ở của t.ửu lầu. Các ngươi cứ ở chỗ cũ, tiền công cũng giữ nguyên như .”
Lời thốt , nụ mặt hơn hai mươi càng thêm rạng rỡ! khi đến hai chữ “bất quá” của Tô Ánh Tuyết, họ thót tim, nụ tắt ngấm, nỗi lo sợ hiện lên mặt.
Tô Ánh Tuyết trấn an vài câu mới tiếp: “Quy tắc ở chỗ khác với những t.ửu lầu khác. Nếu các ngươi việc , mỗi tháng ngoài tiền công cố định, sẽ thưởng thêm tiền hoa hồng!”
“Ngoài , các dịp lễ tết, sẽ phát thêm gạo, mì, dầu ăn để cùng ăn Tết vui vẻ!”
Đám thuê từng qua chuyện như , ai nấy đều trợn mắt há mốc mồm.
“Chủ nhân, ngài đùa chúng đấy chứ?”
“Chúng sống từng tuổi đầu, bao giờ chuyện công còn thưởng thêm tiền cả!”
Hơn hai mươi tuy còn bán tín bán nghi, nhưng trong ánh mắt ánh lên niềm hy vọng.
Làm công ở t.ửu lầu lớn thế , tuy tiền công thấp, nhưng khi gửi về quê nuôi gia đình thì chẳng còn bao nhiêu! Nếu thể kiếm thêm chút đỉnh, đừng là ở nhà, mà đường họ cũng thể ngẩng cao đầu!
Một năm bao nhiêu là dịp lễ tết, tính một năm sẽ kiếm thêm bao nhiêu tiền?
Nhìn đám đang bấm đốt ngón tay tính toán, nụ giấu môi, Tô Ánh Tuyết khanh khách : “Tửu lầu sờ sờ ở đây, chạy ? Hơn nữa chúng ký khế ước đàng hoàng, chẳng lẽ lừa các ngươi?”
“Các ngươi bảo thấy chuyện như bao giờ, thì giờ thấy đó!”
Tiểu cô nương mặt tuy còn nhỏ tuổi, nhưng giọng trong trẻo như dòng suối mát lành, lập tức xua tan mây mù trong lòng họ.
Nghĩ đến việc giấy trắng mực đen bằng, thấy gia chủ gia đại nghiệp đại, lừa gạt gì đám khố rách áo ôm bọn họ chi? Nhiều c.ắ.n răng, nhất quyết đòi ở việc, sợ chậm chân một chút là Tô Ánh Tuyết đổi ý!
Tô Ánh Tuyết sang Lão Nhị và Lão Tam: “Nhị ca, Tam ca, chuyện khế ước công của những đành phiền hai một chuyến ! Muội và Tứ ca sẽ cùng dọn dẹp t.ửu lầu một chút, chốt thực đơn!”
Lão Tam đáp: “Được thôi! Ta và Nhị ca ngay đây! Hai rành rẽ kinh thành như lòng bàn tay, và Tứ cứ yên tâm việc!”
Thư Sách
Nhìn khuôn mặt xinh xắn của tiểu , Lão Nhị cảm thán: “Tiểu quả thật trưởng thành , cô bé con ngày nào giờ thể một đảm đương một phương!”
Lão Tứ liền ưỡn n.g.ự.c tự hào: “Chứ còn gì nữa, tiểu nhà bản lĩnh lắm đấy!”
Tô Ánh Tuyết chống cằm suy tư: “Hiện giờ chỉ cần đổi biển hiệu và dọn dẹp một chút là t.ửu lầu nhà thể khai trương !”
Lão Nhị và Lão Tam lưng định , Trương Thi ở hỏi: “Tiểu , chắc là nghĩ tên cho t.ửu lầu ?”
Tô Ánh Tuyết gật đầu: “Nguyên liệu từ khắp nơi trời đất, đến tay chúng đều thể biến thành bảo vật! Tửu lầu sẽ gọi là Vạn Bảo Lâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/to-mau-om-ta-ve-nha-cac-ca-ca-duoi-sach-van-den/chuong-632-dat-ten-van-bao-lau.html.]
Trương Thi gật gù tán thưởng: “Cái tên đấy! Vừa khéo quen một tỷ tỷ chuyên biển hiệu, để nhờ tỷ gấp, xem kịp xong trong vài ngày tới !”
“Đa tạ Nhị tẩu tẩu!”
Trương Thi véo nhẹ má nàng, mắng: “Con bé , cứ thích khách sáo giận! Có gì mà cảm ơn!”
Nàng sang Xuân Hoa: “Đại tẩu, tẩu đang bế Tiểu Cẩm, là cùng dạo một vòng nhé? Tiện thể quen đường sá luôn!”
Xuân Hoa vốn định ở giúp đỡ, nhưng kịp mở miệng Tô Ánh Tuyết nhẹ nhàng đẩy : “Tẩu tẩu cứ cùng Nhị tẩu tẩu dạo ạ! Ở đây còn tổ mẫu và Tứ ca lo !”
“Con bé !”
Xuân Hoa ôm Tiểu Cẩm, lắc đầu bất lực, cùng Trương Thi bước khỏi cửa.
Tửu lầu đóng cửa bao lâu nên bên trong chỉ bám chút bụi bặm, dọn dẹp cũng nhanh.
Nhất là khi Tô Ánh Tuyết bảo dọn dẹp, hơn hai mươi lập tức xắn tay áo, xắn ống quần lao việc! Sàn gỗ thượng hạng lau chùi bóng loáng, soi gương cả bóng !
Tô Ánh Tuyết tủm tỉm khen ngợi vài câu, khiến đám ngượng ngùng đỏ mặt.
“Đây là bổn phận của chúng mà, chủ nhân khách sáo quá!”
“Tiểu chủ nhân thật bụng!”
“Phải đấy, đấy!”
Những đều chất phác, thật thà. Cho dù vài chút tư tâm, nhưng tuyệt đối dám tính toán với Tô Ánh Tuyết! Dù nàng cũng là trả lương cho họ mà!
Tô Ánh Tuyết để họ nghỉ ngơi uống nước, còn khi chốt xong thực đơn với Lão Tứ liền vòng nhà kho.
Nàng lấy hết rượu đào, rượu mơ xanh, rượu hoa quế ủ trong gian ngọc bội ! Nhà kho vốn trống rỗng trong chớp mắt lấp đầy bởi những vò rượu to bằng thật!
Tô Ánh Tuyết phủi tay bước , khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ nụ . Đợi nghỉ ngơi xong, nàng mới dõng dạc tuyên bố: “Các bác, các thím, rượu của t.ửu lầu đều đựng trong vò lớn ở nhà kho! Sau ai mua rượu, cứ đó lấy nhé!”
Mấy chạy bàn vội vàng gật đầu lia lịa: “Vâng ạ! Vâng ạ!”
“Chủ nhân, nhớ !”
“Chủ nhân, cũng nhớ !”
Người đầu bếp cao to vạm vỡ thấy giao việc gì, bèn rụt rè hỏi: “Chủ nhân, còn mấy em chúng thì ? Nếu mấy ngày nữa khai trương thì hôm nay lên thực đơn ...”
“Chúng cũng chút tay nghề, hợp khẩu vị của ngài . Hay là để mua ít đồ về nấu thử cho ngài nếm?”
Tô Ánh Tuyết vội đồng ý mà hỏi ngược : “Tay nghề của các vị so với đầu bếp Tụ Phúc Lâu thế nào?”
Mấy đó ngờ Tô Ánh Tuyết hỏi câu , đưa mắt thành thật trả lời:
“Tay nghề của chúng so với Tụ Phúc Lâu cũng kém cạnh là bao, nhưng bảo là ngon hơn hẳn thì cũng dám nhận!”
Một gãi đầu ngượng ngùng: “Chủ nhân, lời của nửa câu gian dối ạ!”