Nguy Chỉ nghẹn lời, ném cho Lâm Độ một lọ linh dịch: “Uống thì tùy.”
“Thứ gì ?” Lâm Độ mở ngửi, một mùi hương ngọt thanh.
“Không thứ gì , dù thì phật tu chúng đời cũng hưởng thụ thú vui ăn uống.”
Lần đến lượt Lâm Độ cứng họng.
“Nước quả Vô Tướng, thứ đồ dỗ con nít, nhưng linh vận đủ, ích cho ngươi tiêu hóa tạp chất.”
Lâm Độ véo cái chai: “Các ngươi phật tu còn thời gian thứ ?”
“Ừm, lúc chịu nổi, uống một ngụm.” Nguy Chỉ , “Dù cũng ăn thứ gì ngon.”
Chuyện xem như qua , Lâm Độ loại sẽ chủ động xin , nàng ngoan ngoãn uống mấy ngụm nước trái cây, mày mắt giãn một chút, trả cho Nguy Chỉ một thứ.
Nguy Chỉ , là một khối băng, tỏa hàn linh khí, cầm tay tan.
“Người Vô Thượng Tông các ngươi, lúc nào cũng mang theo vạn năm hàn băng ngoài ?”
Lâm Độ lười trả lời, nàng cũng thể cho Nguy Chỉ sư phụ quỷ súc nhà thật sự gì cho nàng mang, bảo nàng nhét cái giường vạn năm hàn băng của nhẫn trữ vật mang . Nàng thật sự nghĩ Nguy Chỉ còn thiếu cái gì, vẻ thích khối băng, thì cho chút khối băng lấy lệ.
Nàng chẳng qua chỉ bẻ ngón tay với Diêm Dã một câu: “Đại sư tỷ, Thất sư tỷ cho một xấp linh phù linh quả, Nhị sư cho trận bàn mới , Tam sư cho kiếm khí phù, Ngũ sư ngoài d.ư.ợ.c còn cho ba chiêu phất trần, sợ ở ngoài sống .”
Diêm Dã thầm nghĩ ăn mặc tạm , thì lo đến cái ở .
Thế gian còn linh khí, Lâm Độ ngủ giường vạn năm hàn băng ít nhất thể giữ tươi.
Vạn năm hàn băng là hàn băng đóng băng từ vạn năm với linh vận đầy đủ, lên ít nhất thể hấp thu một chút linh vận chí thuần, chỉ là đối với khác thì quá lạnh.
Lâm Độ lười biếng : “Ngươi nếu chê thì thể đổi thứ khác, ví dụ như mấy khối linh thạch.”
Nguy Chỉ cất khối hàn băng : “Hữu dụng.”
Ít nhất còn coi hơn là đào một cái hố nền tuyết ở cực bắc tự chôn .
Bên Lâm Độ vì ăn hạt dưa hỏng bụng, uống nước trái cây ngọt xong thì mơ màng buồn ngủ, còn phía Nguyên Diệp uống rượu đến mức nước mắt lưng tròng, say khướt.
Tạ Duật là một võ tướng, một võ tướng cao lớn, rõ ràng là một phàm nhân, nhưng cơ bắp rắn chắc như Yến Thanh và Mặc Lân, Nguyên Diệp vỗ tay mà tay cũng đau.
Nguyên Diệp đổi sang ôm cánh tay , say khướt gục lên vai, cố gắng hai chữ xăm mặt Tạ Duật.
Hai chữ đó mũ quan che mất một nửa, lúc vì tiện uống rượu, cởi mũ , mới để Nguyên Diệp thấy rõ rốt cuộc là hai chữ gì.
Hắn say khướt lên: “Linh… Âm.”
Nguyên Diệp phản ứng , sợ đến giật nảy , giọng cũng chút méo mó, mắt trợn to: “Tạ nhị! Ngươi!”
Hắn vốn tưởng lão cha chuyện điên rồ gì, khiến cho tiểu thế t.ử của Tạ hầu phủ năm xưa phạm tội, nhị thúc trọng dụng, ai ngờ rõ ràng phạm tội!
Tạ Duật nhướng mày nghiêng đầu : “Sao ?”
Nguyên Diệp nuốt câu “ngươi điên ” xuống bụng: “Đây là vì vị hôn thê mà ngươi tâm tâm niệm niệm ?”
“Nàng c.h.ế.t .” Giọng Tạ Duật nhàn nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toan-tong-mon-deu-la-luyen-ai-nao-duy-ta-la-that-dien-phe/chuong-297-nuoc-qua-vo-tuong-va-chuyen-cua-linh-am.html.]
Hôm nay đúng là thể chuyện nữa.
Nguyên Diệp hận thể bịt miệng .
Hỏi ai đó c.h.ế.t, thể linh nghiệm như .
“Nguyên Diệp, nàng c.h.ế.t .”
Bạch Ngọc Loạn là linh t.ửu do Thương Ly tự tay ủ, Nguyên Diệp uống thì , nhưng phàm nhân thì thật sự khó mà chống đỡ.
Chưa bao giờ bữa tiệc nào mà Nguyên Diệp khuấy động khí, Tạ Duật trời sinh tính khắc chế, nhưng khi lải nhải nhiều chuyện vất vả trong tông môn, chính cũng bất tri bất giác uống ba ly.
Chỉ ba ly, Tạ Duật cũng chút say.
Nguyên Diệp phân biệt , Tạ Thanh Dư uống rượu càng say càng bình tĩnh, nhưng lời dần dần nhiều lên.
“Nàng c.h.ế.t lúc mới mười sáu tuổi, vốn dĩ khi thắng trận chiến đó, gì cũng cưới nàng về nhà.”
Tạ Duật ngơ ngẩn chén rượu mắt, rượu gạo khẽ gợn sóng.
Lúc Nguyên Diệp mới phát hiện, tay Tạ Duật đang run.
“Nguyên Diệp, các ngươi là tiên nhân, phép nào khiến c.h.ế.t sống ?”
Tạ Duật bỗng nhiên đầu về phía Nguyên Diệp, một đôi mắt đen kịt sắc bén, sắc bén vô cùng, dáng vẻ say rượu.
Nguyên Diệp nghĩ đến lá truy hồn phù trong n.g.ự.c .
Truy hồn phù nóng lên, chứng tỏ Tạ Duật từng tiếp xúc với quốc sư.
Tạ Duật cần một tu sĩ để gì?
Năm đó tạ tiểu hầu gia và thiên kim của Tống thượng thư đính hôn, mỗi khi cùng đám bạn chí cốt bọn họ ngoài chơi, mua những bức tranh cổ sách cổ , tất cả đều đưa phủ thượng thư.
Bây giờ tên của Tống gia thiên kim còn khắc mặt , thể vì cái gì, tên quốc sư tám chín phần mười Tạ Duật giữ , cho vị Tống gia thiên kim c.h.ế.t sống .
Nguyên Diệp sự cố chấp bệnh hoạn của bạn cũ dọa đến nên lời, nhất thời cổ họng nghẹn .
“Người khi c.h.ế.t hồn phách sẽ Minh Phủ chuyển thế đầu thai, bây giờ chín năm trôi qua, cứu .”
Hắn mở miệng : “Quốc sư , chẳng qua chỉ là một tán tu, bản lĩnh chính thống gì.”
Tạ Duật mím môi, mặt căng thẳng: “Phải ?”
“ , Linh Âm đầu t.h.a.i chuyển thế, vẫn còn ở nhân gian .”
Nguyên Diệp cau mày: “Không thể nào.”
Cho dù là oan hồn, cũng hiếm khi lảng vảng ở thế gian.
Nguyên Diệp phản ứng nhanh, tiếp tục phản bác, Tạ Duật ở chỗ như thả lỏng, nhưng cho dù say rượu cơ bắp vẫn căng cứng, chứng tỏ vẫn đang cảnh giác cao độ, bây giờ quyền cao chức trọng, vẫn thuận theo .