Mẹ kế từ trong nhà lao sầm . “Cái gì thế? Có chuyện gì ?!”
Quách Nhu chỉ tay con, gào lên: “Nó đẩy con! Nó dìm c.h.ế.t con nước!”
Mắt kế trợn ngược lên. Bà xông tới, túm lấy cổ áo con xách bổng lên như xách một con mèo nhỏ. “Mày cái gì thế hả?! Dám đ.á.n.h con gái tao ?!”
Con nhấc bổng lên trung, đôi chân ngắn ngủn quẫy đạp, cổ họng nghẹn thở nổi. “Ảnh… ảnh của … chị vứt…”
“Ảnh ọt cái nỗi gì!” Bà thẳng tay ném mạnh con xuống đất. “Nghe cho kỹ đây, mày c.h.ế.t , cái nhà chào đón mày! Ở thì điều mà câm miệng, ở thì cút!”
Con ngã rạp xuống đất, đầu gối đập mạnh xuống sàn đau đến ứa nước mắt. con . Mẹ từng dặn con , lóc chẳng giải quyết gì, kiên cường lên.
Con lồm cồm bò dậy, phủi bụi quần áo đến bên bờ hồ bơi, tấm ảnh đang chìm dần xuống đáy. Hồ sâu quá, con với tới .
Quách Nhu vẫn đang bù loa bù lấp, kế ôm lấy chị , dỗ dành c.h.ử.i rủa con. Con lặng ở đó một hồi, nhặt từng đồng xu lẻ rơi vãi, cất chiếc ba lô rỗng tuếch đeo lên vai.
Sau đó, con cổng chính. Chẳng một ai ngăn cản con cả.
Lúc bước khỏi cửa, con ngoảnh . Mẹ kế vẫn đang mải dỗ dành Quách Nhu, thèm để mắt đến con. Cánh cổng nhà họ Quách lớn, , là loại cổng sắt nghệ thuật hoa văn uốn lượn.
Con đẩy cửa bước ngoài. Con đường phía dài, hai bên là biệt thự, căn nào cũng to lớn lộng lẫy. Con cứ thế bước . Mẹ từng , cứ về phía , kiểu gì cũng sẽ thấy ánh mặt trời.
2
Đi mười phút, con bắt đầu thấy mỏi chân. Bên đường một bồn hoa, con xuống đó, ôm c.h.ặ.t chiếc ba lô ngẩn phố xá.
Ánh nắng gắt, bên cạnh một con mèo nhỏ đang sưởi nắng, nó nheo nheo đôi mắt trông vẻ dễ chịu. Con chợt nhớ đến điều từng dạy.
“Manh Manh, nếu chẳng may con lạc, hoặc gặp , hãy mở cái lên.” Mẹ chỉ một biểu tượng điện thoại. “Nó gọi là livestream. Chỉ cần ấn , sẽ thấy con. Con hãy kể cho họ con là ai, ở , đang gặp khó khăn gì. Mọi sẽ giúp con.”
Con lấy điện thoại — đây là vật duy nhất để . Nó cũ lắm , màn hình còn nứt một vết dài, nhưng vẫn dùng . Con ấn biểu tượng đó.
Màn hình hiện lên gương mặt của con, với hai cái chỏm tóc tết lệch bên cao bên thấp. Con ống kính và : “Các chú các dì ơi, con tên là Quách Tiểu Manh, năm nay con năm tuổi. Mẹ con mất , bố cũng cần con nữa. Bây giờ con đang lang thang, thể trò chuyện với con một lát ?”
Con hiển thị trong phòng livestream từ 0 nhảy lên 1. Là một . Một dòng bình luận lướt qua: “???”
Lại thêm một nữa: “Con nhà ai thế ? Sao ở ngoài đường một ?” Thêm một nữa: “Bé ơi, bố con ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-bo-nha-ra-di-luc-nam-tuoi-ca-mang-xa-hoi-chong-lung-cho-toi/chuong-2.html.]
Con những dòng chữ , trả lời từng câu một: “Con nhà, con mất , bố thì… bố cần con nữa.” “Con đang ở… một nơi nhiều nhà to.” “Con đeo ba lô, trong tám tệ, con lang thang ạ.”
Người xem càng lúc càng đông. “Trời ơi, đứa trẻ đáng thương quá!” “Báo cảnh sát ! Ai đó báo cảnh sát giúp bé với!” “Khoan , căn biệt thự phía lưng con bé… là khu Lâm Giang Nhất Hào đúng ?” “Lâm Giang Nhất Hào? Đó chẳng là khu bất động sản của tập đoàn Quách thị ?” “Quách thị? Có tập đoàn của Quách Soái ?” “Đứa nhỏ nó họ gì nhỉ? Quách Tiểu Manh? Họ Quách ?!”
Bình luận nhảy lên liên tục, nhiều chữ con . họ đang hỏi con. “Nhà họ Quách là công ty của bố con ạ.” Con tiếp: “Bố con tên là Quách Soái.”
Phòng livestream thực sự bùng nổ: “?????” “Quách Soái?! Trùm bất động sản Quách Soái đó hả?!” “Đợi , Quách Soái chỉ một cô con gái thôi ? nhớ từng báo thấy tên là Quách Nhu mà?” “Đứa đó là con của vợ kế mang về! Thế bé là con ruột ?” “ , vợ của Quách Soái qua đời mà? nhớ từng tin tức đưa về việc …” “Chuyện là thật giả ?”
Con ngơ ngác. Bình luận chạy nhanh quá, con kịp. con thấy một dòng chữ: “Bé ơi, con điện thoại của bố ? Để dì gọi giúp con.”
Con gật đầu, một tràng . Con thuộc lòng nó vì dặn nếu chuyện gì thì gọi . nào con gọi, đầu dây bên cũng báo: “Số máy quý khách gọi hiện đang bận”. Chưa bao giờ con gọi thông cả.
Trong livestream báo: “Đã gọi ! Thông máy nhưng ai !” Người khác : “Gọi tiếp ! Gọi liên tục !”
Con con xem màn hình vẫn ngừng tăng lên. 17 . 35 . 82 . 196 . Càng lúc càng nhiều hơn.
Một chú bình luận: “Cô bé đừng sợ, chú báo cảnh sát giúp con , các chú cảnh sát sẽ đến ngay thôi.” Con đáp: “Dạ, con cảm ơn chú ạ.”
Một dì khác hỏi: “Tiểu Manh ơi, con đói ? Có khát ?” Con xoa xoa bụng : “Con đói ạ.” Từ sáng đến giờ con vẫn ăn gì cả.
“Bên cạnh một cửa hàng tiện lợi kìa! Bé thấy ? Cái biển hiệu màu xanh !” Con dậy về phía đó. là một cửa hàng tiện lợi thật, cái biển hiệu sáng loáng ánh mặt trời. “Con thấy ạ.”
“Vào đó ! Dì đặt đồ ăn cho con ! Đứng đó đợi nhé!” Con "đặt đồ ăn" là gì, nhưng con vẫn lời cửa hàng. Một dì béo quầy thu ngân, thấy con thì ngẩn . “Bé con, con một ?”
Con gật đầu. “Bố con ?” Con cúi đầu: “Con .”
Dì béo biến sắc, gì thêm. Con một chiếc ghế gỗ, đợi món đồ ăn mà dì trong livestream hứa. Con vẫn mở điện thoại, bình luận vẫn trôi liên tục.
“Mọi ơi chú ý! Đứa trẻ đáng thương quá!” “Chụp màn hình ! Đăng lên Weibo ! Để nhiều thấy hơn!” “Có fanpage của tập đoàn Quách thị để hỏi ! Đẩy bài lên !”
Con hiểu lắm, nhưng con đang giúp . Món đồ ăn đến thật. Một mặc đồng phục xe máy tới, tay xách một cái túi. “Ai là Quách Tiểu Manh?”
Con dậy: “Là em ạ.” Anh shipper đưa túi đồ cho con, con một lượt cau mày. “Bé con, em ở đây một ?” “Vâng ạ.”
Anh xổm xuống, hạ thấp giọng hỏi: “Có ai bắt nạt em ?” Con trả lời thế nào. Lúc , phòng livestream một nữa nổ tung. “Anh shipper giỏi quá! Hỏi kỹ ơi!”