“Sau bố sẽ đổi, một bố của con, ?”
Con bố. Đôi mắt bố vẫn còn đỏ hoe, gương mặt vẫn còn vương dấu lệ, tóc tai bù xù và cổ áo thì nhăn nhúm. ánh mắt bố con lúc khác hẳn . Trước đây, bố giống như một xa lạ. Còn bây giờ, bố giống như một thật sự.
Con khẽ gật đầu: “Dạ ạ.”
Bố sững một lát, đột ngột ôm chầm lấy con. Bố ôm con thật lâu, thật lâu.
Chiều hôm đó, bố tự tay xuống bếp nấu cơm. Món trứng xào cà chua mặn một chút, trứng còn chỗ cháy sém, nhưng con thấy ngon lắm. Con ăn hết sạch hai bát cơm.
Ăn xong, bố tắm rửa cho con, bên giường kể chuyện cổ tích, còn hát cả nhi đồng cho con nữa. Bố hát sai nhạc điệu, cứ ngô nghê thế nào , con lăn lộn trong chăn. Bố cũng theo, nhưng , nước mắt bố trào .
“Tiểu Manh” bố khẽ gọi, “từ nay về bố sẽ bao giờ để con cô đơn một nữa.”
Con gật đầu: “Mình móc ngoéo ạ.” “Được, móc ngoéo.”
Đêm xuống, nhà ai đó ở phía xa đốt pháo hoa. Những tia sáng đủ màu sắc lung linh tỏa rạng cả một vùng trời. Con bò bục cửa sổ ngắm , bố bên cạnh bầu bạn với con.
“Bố ơi” con hỏi “ thấy ạ?” Bố lặng một nhịp: “Có chứ con.” “Mẹ thấy con bây giờ chắc là vui lắm bố nhỉ?”
Bố bế bổng con lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán con: “Mẹ nhất định là đang vui.”
Con tựa đầu vai bố, những chùm pháo hoa rực rỡ. Con thấy mệt , cơn buồn ngủ kéo đến. Trước khi nhắm mắt, con nhớ lời dặn:
"Tiểu Manh, kiên cường lên nhé. Dù gặp chuyện gì, con cũng hãy về phía , cứ tiếp , kiểu gì cũng sẽ thấy ánh mặt trời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-bo-nha-ra-di-luc-nam-tuoi-ca-mang-xa-hoi-chong-lung-cho-toi/chuong-6.html.]
Mẹ đúng thật. Nhìn về phía , đúng là ánh mặt trời. Và quan trọng hơn, con đồng hành bên cạnh.
Một tháng .
Con đang trong phòng khách xem tivi. Trên bản tin đang phát: “Chủ tịch tập đoàn Quách thị - Quách Soái chính thức tuyên bố tất thủ tục ly hôn với vợ kế Triệu Tú Nga, đồng thời giành bộ quyền nuôi dưỡng con gái Quách Tiểu Manh. Liên quan đến đoạn video ngược đãi trẻ em lan truyền mạng, các cơ quan chức năng cuộc điều tra…”
Con hiểu hết những từ ngữ , nhưng con họ đang nhắc đến . Bố từ trong bếp , tay bưng hai ly sữa nóng.
“Con đang xem gì thế?” “Xem tin tức ạ.”
Bố tivi mỉm , gì thêm. Bố đặt ly sữa xuống bàn xuống cạnh con. “Tiểu Manh, lát nữa bố đưa con một nơi nhé.” “Đi hả bố?” “Đến chỗ của ... mộ của con . Hai bố con cùng thăm .”
Con khựng , khẽ gật đầu.
Ánh nắng hôm nay thật . Ngoài tiếng các bạn nhỏ đang vui đùa, tiếng giòn tan rộn rã. Con nhấp một ngụm sữa, tựa đầu bố.
“Bố ơi.” “Ơi bố đây?” “Bố sẽ ở bên con mãi mãi chứ?”
Bố ôm con c.h.ặ.t hơn: “Mãi mãi.”
Con mỉm . Ánh nắng rực rỡ xuyên qua cửa sổ, chiếu lên con thật ấm áp. Mẹ đúng lắm, cứ về phía , ánh mặt trời sẽ luôn ở đó. Và con còn bố, cả nhiều ngoài nữa.
(TOÀN VĂN HOÀN)