Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt - Chương 13: Dịch vụ có phí
Cập nhật lúc: 2026-03-22 03:34:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Đao về đến nhà thì thấy Quyển Quyển đang thu dọn hành lý. Nghĩ , ngày mai là Quốc khánh. Anh rút điếu t.h.u.ố.c khỏi miệng, hỏi: “Cô du lịch ?”
Tiểu Đao thích du lịch, cũng thích việc theo dõi giám sát một cô gái, nhất là một cô gái mùa hè thích ở trần gõ máy tính... Điều đó khiến thấy chẳng khác nào một kẻ biến thái! công việc vẫn là công việc, nhận tiền thì tròn trách nhiệm. Quyển Quyển , cũng theo đó.
“ về nhà thôi.” Quyển Quyển đáp qua loa. “Mẹ bảo Quốc khánh về chơi, ngoài chen chúc ngắm biển .”
“Nhà cô ở ?” Tiểu Đao hỏi.
Anh thầm cầu mong đừng là mấy nơi xa xôi hẻo lánh đến mức chuyển phát nhanh cũng tới ...
“Ngay trong thành phố .” Quyển Quyển đáp.
“Vậy ở nhà luôn?” Tiểu Đao thở phào, ngậm điếu t.h.u.ố.c.
“Vì nhà cách công ty tận nửa ngày tàu điện ngầm...” Quyển Quyển chớp mắt. “Buổi sáng ngủ thêm.”
Tiểu Đao cảm thấy câu nửa thật nửa giả. Ngủ nướng thể là thật, nhưng lý do lớn hơn chắc là che giấu bí mật của . Dù việc đêm nào cũng thức dậy đốt ảnh đúng là quá kỳ lạ...
“Thỏa thuận chút nhé.” Tiểu Đao phả khói. “Hôm nay ăn đồ đặt ngoài, cô cho bát cơm chiên trứng, ngày mai lái xe đưa cô về.”
Thế là tối đó, Đao gia chỉ ăn cơm chiên trứng nóng hổi mà còn đường đường chính chính bước nhà Quyển Quyển bằng cửa chính, tính xem nên lắp thiết giám sát ở ...
Nhà Quyển Quyển là một căn hộ cũ kiểu ba phòng ngủ hai phòng khách, cách bài trí vẫn giữ phong cách của nhiều năm . Xem bố cô đều là truyền thống, chạy theo xu hướng. Trong nhà ngoài hai còn một vị khách. ánh mắt của họ, rõ ràng vị khách chào đón.
Đó là một phụ nữ trung niên đẫy đà. Vừa thấy cô, bà mật: “Quyển Quyển, cháu về ? Cô nhắc đến cháu với bố cháu xong.”
Quyển Quyển nhíu mày, sang bố .
“Khụ khụ.” Bố cô ho nhẹ, : “Cô Trần nhờ con một việc...”
“ .” Người phụ nữ trung niên lập tức chen . “Con bé Huệ Huệ nhà cô nghiệp mà tìm việc t.ử tế. Cô nó giống cô giúp việc. Nghe công ty cháu khá , thể sắp xếp cho nó ?”
“Công ty cháu đang tuyển nhân viên vệ sinh.” Quyển Quyển đáp.
Cô Trần lập tức vui: “Cháu là coi thường khác! Huệ Huệ dù gì cũng nghiệp cao đẳng nghề, quét dọn? Cháu tìm cho nó việc văn phòng, yêu cầu cao , năm nghìn tệ một tháng, bảo hiểm đầy đủ là .”
Quyển Quyển, hiện tại chỉ nhận một nghìn năm trăm tệ, khi chính thức cũng chỉ ba nghìn, bà một lúc : “Nếu cháu là Vương Tư Thông thì cháu trả mức lương đó.”
Cô Trần lập tức sa sầm mặt, bắt đầu than vãn: “ là lòng đổi nhanh thật. Ông cụ mất, các coi gì, quên hết lời hứa lúc ông qua đời...”
“Cô Trần.” Quyển Quyển nhịn , cắt ngang lời bà. “Cháu cảm ơn cô chăm sóc ông nội, nhưng cô nên hiểu rõ một chuyện. Gia đình cháu thuê cô giúp việc trả tiền. Việc cô chăm sóc ông nội việc thiện, mà là dịch vụ phí!”
Cô Trần tức giận hét lên: “ các hứa ! Đã hứa sẽ chiếu cố !”
“, chúng cháu hứa.” Quyển Quyển lạnh giọng. “ là chiếu cố cô, trâu ngựa cho cô. Cô thiếu tiền thì sang nhà cháu vay, vay trả, cho vay thì bảo là vô tình. Họ hàng của cô lên thành phố, thuê nhà mà kéo hết đến ở nhà cháu, cho ở thì tranh giường, cho thì trách. Giờ còn cháu tìm việc cho con gái cô... Nếu công việc nào cần kinh nghiệm, bằng cấp thấp mà lương năm nghìn, thì cháu , đến lượt em chắc?”
Mặt cô Trần đỏ bừng, vì hổ tức giận. Bà sang bố Quyển Quyển, nghẹn ngào: “ với các nữa! mộ ông cụ mà , để ông các vô tình thế nào!”
Bố Quyển Quyển cản , trừng mắt với cô: “Ở ngoài con cũng chuyện kiểu ? Cô Trần chăm sóc ông nội con suốt ba năm, con thể khách sáo hơn?”
Quyển Quyển tức đến trợn mắt, đang định phản bác thì cô giải vây: “Bố con chỉ thôi, trong lòng vui lắm... Không tin con phòng sách mà xem, mấy hôm nay ông chỉ luyện đúng bốn chữ.”
“Bốn chữ gì?” Quyển Quyển ngẩn . “Lấy đức phục ?”
“Không.” Mẹ cô . “Nhẫn hết nổi .”
Quyển Quyển: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/chuong-13-dich-vu-co-phi.html.]
“Khụ khụ!” Bố cô ho mạnh hai tiếng đổi chủ đề. “À, con dắt bạn trai về !”
Tiểu Đao bên cạnh, khóe mắt khẽ giật.
Bố cô từ xuống , : “Cậu cũng mắt đấy, thể vẻ nội tâm của con gái .”
Tiểu Đao: “...”
Quyển Quyển: “Bố đang con vẻ ngoài ?”
Bố cô: “Con từng ?”
Bữa cơm diễn trong cảnh ồn ào náo nhiệt. Hai cha con giống như hai dây pháo, qua ngừng. Ăn xong, bố giục Quyển Quyển ngoài, đưa Tiểu Đao đến khách sạn gần đó.
Màn đêm buông xuống, hai bên con đường vắng. Ra khỏi cửa, Quyển Quyển quên mặc áo khoác, gió lạnh kèm mưa tạt đến khiến cô rụt vai.
“Lại đây.” Tiểu Đao gọi.
Cô , thấy giơ tay, hiệu cho cô nép áo khoác của . Vạt áo bay trong gió như đôi cánh đen. Thấy cô do dự, thêm: “Dịch vụ phí, sáng mai ăn cơm chiên trứng.”
“Được, mang cho .” Quyển Quyển chui áo khoác, ngẩng đầu hỏi: “Anh ngày nào cũng ăn cơm chiên trứng, sợ cholesterol cao ?”
“Không .” Tiểu Đao ngậm t.h.u.ố.c, thản nhiên . “Hút t.h.u.ố.c thể trung hòa độc tố của trứng.”
“...Anh lấy cái lý thuyết đó?” Quyển Quyển méo mặt.
Khách sạn ở gần, vài bước là tới. Khi Tiểu Đao thủ tục nhận phòng, mưa bên ngoài càng lúc càng lớn.
“Hay đặt phòng đôi?” Tiểu Đao hỏi. “Đỡ mưa về.”
“Đi đêm về, bố đ.á.n.h gãy chân mất.” Quyển Quyển lắc đầu. “Mẹ mang ô sang đón , chờ ở đây là .”
Tiểu Đao tặc lưỡi, bước đến lưng cô. Ngón tay luồn qua cổ cô, một sợi dây chuyền đeo lên.
“Quốc khánh vui vẻ.” Anh khẽ, cài khóa gáy cô.
Quyển Quyển cúi đầu, chạm viên hạt lấp lánh n.g.ự.c: “...Đây cũng là dịch vụ phí ?”
Tiểu Đao chột . Anh lúng túng một lúc : “Tặng cô. Nếu cô đeo nó lâu dài... mời cô ăn cơm chiên trứng.”
Nói xong, vắt áo lên vai, nhanh ch.óng về phía thang máy, miệng lẩm bẩm: “Việc rách việc, việc rách việc...”
Quyển Quyển một trong đại sảnh, nghịch viên hạt đến khi cô đến đón.
Về nhà, cô tắm xong, mặc đồ ngủ hình gấu nhảy lên giường. Sau đó cô lấy từ túi một cuốn sổ đỏ, rút ba tấm ảnh.
“Chọn tấm nào đây?” Cô giơ ba tấm ảnh lên, viên hạt n.g.ự.c lấp lánh.
Trong khách sạn, Tiểu Đao thấy tất cả qua thiết . Quyển Quyển thể những trong ảnh là ai, nhưng thì . Hôm khi xem lén, tra rõ thông tin của cả ba .
Khi Quyển Quyển chọn xong một tấm, Tiểu Đao lập tức tắt máy, thu dọn hành lý, gọi điện: “ đây... một tiếng nữa đến.”
Mưa đêm đổ xuống dày đặc như màn sân khấu. Anh chạy đến bãi xe, mở cửa chiếc Land Rover, động cơ gầm lên lao trong màn mưa.
Đích đến là nhà của danh họa nổi tiếng thành phố A, Lý Thanh Vân.