Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt - Chương 27: Anh có yêu cô ấy không?

Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:39:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quyển Quyển mở mắt, ánh đèn sợi đốt chập chờn đầu, ánh mắt còn mờ mịt.

 

Đây là một căn phòng nhỏ cũ kỹ, lâu ở. Trên tường giăng đầy mạng nhện, mặt bàn phủ một lớp bụi dày, khí nồng nặc mùi ẩm mốc và lạnh lẽo. Cô đang một chiếc ghế, hai tay trói quặt lưng ghế, hai chân cũng buộc c.h.ặ.t chân ghế.

 

Ngay mặt là một chiếc tivi kiểu cũ đặt bàn. Dù đang bật nhưng chỉ phát tiếng rè rè, màn hình trắng xóa.

 

“Đây là , ở đây…” Quyển Quyển lẩm bẩm, chợt nhận giọng phát là giọng đàn ông. Cô sững một lúc, cúi đầu quần áo giày dép , tất cả đều quen, chính là bộ đồ Tiểu Đao mặc hôm nay. Xem hoán đổi xác với .

 

Chuyện ? Quyển Quyển lắc đầu, cảm giác choáng váng vẫn tan. ký ức dần .

 

Cô và Đao ca cùng tham gia hoạt động ở khu nghỉ dưỡng, lên xe khách, đó lượt sáu cặp đôi khác lên, trong đó cả Thẩm Lục Từ và Sa Đinh. Khi đủ , xe khởi hành, chạy sâu những nơi hẻo lánh bóng . Có thắc mắc, nhưng tài xế cứ khăng khăng đó là đường tắt.

 

Sau đó xảy chuyện gì?

 

À đúng , đến chiều ai cũng đói, nhưng xung quanh hoang vu đến mức nổi một quán ăn. Giữa tiếng c.h.ử.i bới ầm ĩ, tài xế lấy một đống cơm hộp chuẩn sẵn cho họ. Quyển Quyển ăn kèm xúc xích mang theo, một ăn hết ba hộp…

 

Sau đó thì còn gì nữa…

 

Khi mở mắt , cô ở trong xác Đao ca, trói trong căn phòng hoang . Hiện tại hai điều chắc chắn. Thứ nhất, lúc ngất , thể cô gục lên túi du lịch, đầu tựa chiếc gối kiều mạch mà ngủ . Thứ hai, Đao ca cũng ngất, nếu thể hoán đổi xác với .

 

“Rè rè… Chào buổi tối.”

 

Chiếc tivi mặt đột nhiên vang lên giọng đàn ông.

 

Quyển Quyển giật , chằm chằm màn hình.

 

Trên đó xuất hiện hai . Một cô gái tóc xoăn như rong biển, gương mặt non nớt nhưng vóc dáng cân đối, đang trói ghế, đầu cúi xuống, vẻ vẫn hôn mê. Bên cạnh là một đàn ông mặc áo khoác dài, đeo khẩu trang trắng, camera : “Chào mừng đến với khu nghỉ dưỡng của . Tiếp theo, hoạt động sẽ do chủ trì.”

 

“Khu nghỉ dưỡng cái em gái !” Quyển Quyển bật cả lẫn ghế, nhảy cộp cộp đến tivi, trừng mắt gào lên: “Đừng hại cô ! Có giỏi thì nhắm đây !”

 

“Cô gái” màn hình nhíu mày, từ từ mở mắt, thẳng về phía Quyển Quyển, cúi đầu cơ thể , đó sang tên bắt cóc, bình thản : “Thôi bỏ , cứ g.i.ế.c luôn cho xong.”

 

“Đừng!” Quyển Quyển hét lên t.h.ả.m thiết, “Mạng chỉ một, đừng dễ dàng từ bỏ như … Tất nhiên, nếu nhất định c.h.ế.t thì cũng sống một !”

 

“Cô gái” , tức là Đao ca, ánh mắt lập tức trở nên hung dữ: “Cô đang đe dọa đấy ?”

 

“Anh thì , xong thì càng xong!” Quyển Quyển đáp ngay, “Tuy sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng yên tâm, nhất định sẽ c.h.ế.t cùng ngày cùng tháng cùng năm với !”

 

Tên bắt cóc bên cạnh xong xúc động đến mức nước mắt lưng tròng, còn giơ tay lau mắt, thở dài: “Nhân gian đúng là chân tình, cảm động quá…”

 

Quyển Quyển: “…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/chuong-27-anh-co-yeu-co-ay-khong.html.]

Tiểu Đao: “…”

 

Cảm động cái gì chứ!

 

Tin , nếu nhốt hai họ chung một phòng, họ thể đ.á.n.h đến long trời lở đất ?

 

“Nói , bao nhiêu tiền mới chịu thả ?” Quyển Quyển chằm chằm gã khẩu trang, “Nhà bạn gái ba đời nghèo rớt mồng tơi, phần của cô trả. Anh đưa hóa đơn đây, ký tên, hoặc gửi về nhà cũng .”

 

“Không , cần tiền.” Gã khẩu trang hạ tay xuống. Dưới mái tóc bết dầu mỡ, đôi mắt vằn tia m.á.u về phía Quyển Quyển, bẩn thỉu điên cuồng, nhưng giọng dịu dàng đến lạ. Gã : “Tiền quan trọng, chỉ hy vọng hai vị thể chơi thật vui… và để cũng chơi thật vui.”

 

Quyển Quyển cố giữ bình tĩnh: “Anh chơi gì?”

 

“Trước khi bắt đầu, hỏi một câu.” Gã chằm chằm cô, “Anh yêu cô ?”

 

“… Yêu!” Quyển Quyển sững trả lời chắc chắn. Cô là tự tôn cao, yêu chính .

 

“Còn cô?” Gã sang Tiểu Đao, “Cô yêu ?”

 

Tiểu Đao thể tự luyến như Quyển Quyển, chỉ thể gật đầu. Gã bắt cóc lập tức ngẩng đầu, dùng ngón tay ấn mắt, như sắp thêm nữa.

 

“Tình cảm của hai thật .” Gã ấn mắt méo mó, “ rốt cuộc là thật giả?”

 

khùng khục, vai rung lên ngừng, sự điên loạn khiến lạnh sống lưng. Cuối cùng, gã buông tay, trợn mắt chằm chằm màn hình, như xuyên qua đó lao ngoài, gằn từng chữ: “Chúng cùng chờ xem!”

 

Nói xong, màn hình tắt phụt. Tivi trở về trạng thái cũ, chỉ còn tiếng rè rè và những vệt trắng.

 

Quyển Quyển chằm chằm một lúc lâu, thở , mang theo cả chiếc ghế chật vật dậy, qua trong phòng, cố tìm cách cởi dây hoặc tìm đường thoát.

 

Đây là một căn phòng kín, cửa sổ, chỉ một cánh cửa. Cửa cũ, đó đóng mấy thanh sắt gỉ sét, màu loang lổ như m.á.u khô. Quyển Quyển qua khe hở, thấy bên ngoài cũng một cánh cửa giống hệt.

 

Có một đang phía cánh cửa đó, cô qua khe sắt. Chưa kịp rõ, đối phương lên tiếng, giọng trầm ấm như rượu vang:

 

“Chào . là Sa Đinh.”

 

Quyển Quyển chăm chú. Chỉ cần giọng và cái tên , cô là ai. Không đổi tên, giấu phận… là gan lớn ngu ngốc, là tự tin đến mức coi thường tất cả?

 

“… Chào .” Quyển Quyển chậm rãi , “ là Tiểu Đao.”

 

Vậy tiếp theo sẽ gì? Hợp tác, trao đổi thông tin? Một kẻ l.ừ.a đ.ả.o lừng danh quốc tế, đối phó với tên bắt cóc chắc khó chứ?

 

“Tiểu Đao.” Giọng Sa Đinh vô cùng thoải mái, như thể hai ngăn cách bởi cửa sắt, mà đang trong một câu lạc bộ sang trọng, tay cầm ly rượu trò chuyện. Anh : “Biết là đường đột, nhưng… gì ăn ? Có thể chia cho một chút ?”

 

 

Loading...