Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt - Chương 41: Linh miêu báo ân
Cập nhật lúc: 2026-03-22 07:56:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quyển Quyển lật thêm vài trang, phía trống , cô bèn lật ngược về phía . Từng bức vẽ đập mắt, chỉ với vài nét nguệch ngoạc nhưng phác họa nên những hình ảnh sống động như thật.
Bức họa thứ nhất: Một sợi dây treo cổ một con mèo.
Bức họa thứ hai: Hai con ngươi giữa vũng m.á.u.
Bức họa thứ ba: Mười ngón tay rơi rụng ngổn ngang.
Bức họa thứ tư: Một phụ nữ uống t.h.u.ố.c độc đứt ruột mà c.h.ế.t.
Bức họa thứ năm: Ngàn đao rạch mặt, dung nhan chẳng còn.
Bức họa thứ sáu: Kẻ chiến thắng che miệng nụ.
Ngay khi Quyển Quyển định lật sang trang tiếp theo, phía bỗng vang lên một âm thanh. Tí tách.
Đêm quá tĩnh mịch, khiến âm thanh trở nên rõ mồn một. Quyển Quyển đầu về phía nhà vệ sinh.
Tí tách, tí tách, tí tách... Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn.
Quyển Quyển bước về phía nhà vệ sinh, cửa, cô cảm thấy lòng bàn chân lành lạnh.
Cúi đầu , cô phát hiện nước đang tràn từ khe cửa, ướt sàn gỗ đỏ. Cô ngẩng đầu, vươn tay vặn nắm cửa, đẩy vài cái mở, bèn kéo ngược , cuối cùng cửa cũng bật ...
Một con mèo đen treo lủng lẳng ngay cửa, đôi mắt xanh biếc chằm chằm cô.
Quyển Quyển sợ đến mức lùi một bước, chân trượt , cơ thể mất thăng bằng, gáy đập mạnh xuống đất. Rầm một tiếng, tầm của cô lập tức mờ mịt.
Đến khi mở mắt nữa, cô giường , đầu là chiếc gối quen thuộc, đắp tấm chăn quen thuộc, cả căn phòng tỏa mùi hương quen thuộc. Thế nhưng mắt cô, hình ảnh con mèo vẫn xua .
Một chiếc thắt lưng đỏ của phụ nữ treo cổ con mèo đen ngay cửa, nó đung đưa nhè nhẹ, cái đuôi dài thõng xuống.
Nó mở to mắt, há miệng, dường như phát tiếng kêu thê lương từ cổ họng, nhưng thắt lưng buộc quá c.h.ặ.t nên thể phát âm thanh. Thế là nước men theo ch.óp đuôi, từng giọt từng giọt rơi xuống đất, chảy qua khe cửa... nhân lúc hung thủ đang ngủ, triệu hồi một khác đang tạm thời chiếm giữ cơ thể cô đến đó...
“Meo ——”
Ngoài cửa sổ bỗng vang lên một tiếng mèo kêu.
Quyển Quyển lập tức trùm chăn kín đầu, xoay đổi hướng ngủ tiếp. Vài phút , từ trong chăn truyền tiếng cầu nguyện lí nhí: “A Di Đà Phật Chúa Trời Quan Âm Mẫu Tổ ca ca phù hộ...”
Một đêm trôi qua.
Ánh nắng tươi lọt qua cửa sổ, chiếu lên tủ đầu giường. Điện thoại rung lên liên hồi. Từ trong chăn một bàn tay thò , chộp lấy điện thoại rụt ngay trong.
Sau khi rõ thời gian màn hình, Quyển Quyển đầu bù tóc rối bật dậy. Xuống giường xong, cô vệ sinh cá nhân với tốc độ nhanh nhất, lấy sợi dây thun đang ngậm giữa môi buộc mái tóc xoăn gáy thành kiểu đuôi ngựa.
Xong xuôi, cô ngoài tìm việc. Hai ngày nay, hồ sơ gửi đa phần đều bặt vô âm tín, nhưng cũng vài nơi gọi cô đến phỏng vấn. Một chỗ là quán cà phê, một chỗ khác là trung tâm đào tạo. Tuy đúng chuyên ngành nhưng cứ lương là . Hơn nữa, nhân tài như cô thì ở cũng sống , dù quản lý tiệm net cũng thừa sức trấn áp đám thanh niên nổi loạn, dạy chúng cách chỉ trong chốc lát!
Bước khỏi trung tâm đào tạo, Quyển Quyển lấy điện thoại xem giờ. Đối diện đường, đèn đỏ vẫn còn lâu. Cô giữa đám đông, cúi đầu điện thoại, ngón tay cái khẽ lướt qua thông tin liên lạc của Cố Dư Mặc.
Có nên nhắc một câu ?
Đèn đỏ nhấp nháy, dòng bắt đầu di chuyển. Quyển Quyển nắm c.h.ặ.t điện thoại, hòa dòng sang đường. Đi đến giữa chừng, một bóng đen bỗng vụt qua chân cô, bộ lông xù khiến cô vấp một cái. Khi nó chạy xa, một tiếng “meo” vang lên.
Ngay đó là tiếng còi xe inh ỏi: bíp bíp bíp, bíp bíp bíp...
Quyển Quyển giữa đường lớn, xung quanh xe đang bấm còi dồn dập. Cô vội vàng rảo bước về phía bên . Đang , điện thoại bỗng reo lên, cô gọi, : “Alo?”
“Quay đầu .” Đầu dây bên truyền đến giọng trầm ấm dịu dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/chuong-41-linh-mieu-bao-an.html.]
Quyển Quyển ngẩn , đầu . Một chiếc Volkswagen Phaeton hạ kính, Cố Dư Mặc thò đầu từ trong xe, mỉm vẫy tay với cô.
Người xưa câu “ đ.á.n.h kẻ chạy ”, huống chi là luôn mỉm . Mười phút , Quyển Quyển ở ghế phụ.
Cố Dư Mặc lái xe hỏi: “Cô ?”
“Cứ thẳng phía .” Quyển Quyển đáp, thu hút bởi một khung ảnh trong xe, cô chỉ đó hỏi: “Đây là mèo của ?”
Ánh mắt Cố Dư Mặc lướt qua khung ảnh, lộ vẻ dịu dàng xen lẫn lo âu.
“Nó tên là A Bố, năm nay mười tuổi , là mèo già.” Anh với giọng đầy hồi ức. “Lúc mới nuôi, nó còn bằng lòng bàn tay , chớp mắt lớn đến mức bế nổi nữa.”
Quyển Quyển chằm chằm chú mèo đen trong ảnh. Nó cũng đang cô, y hệt như đêm qua, treo lủng lẳng cửa với đôi mắt xanh biếc.
“ sợ nó tuổi cao sức yếu, chịu nổi hành trình dài nên định để Singapore dưỡng già, nhưng cuối cùng vẫn nỡ.” Cố Dư Mặc . “Từ khi sang đây, nó lạ nước lạ cái, nhiều thứ chịu ăn. Ngày nào cũng nghĩ cách nấu cho nó... Đôi khi vì an ủi , dù thích ăn nó cũng cố gắng ăn vài miếng.”
“Lần đến nhà thấy nó? Lần tới đến gặp ?” Quyển Quyển hỏi.
Cố Dư Mặc bỗng im lặng.
“…… Hôm qua nó mất tích .” Giọng trầm xuống, nét mặt đầy lo lắng.
“Sao mất tích?” Quyển Quyển lập tức hỏi dồn. “Có ai bế chơi ?”
“…… cũng nghĩ .” Cố Dư Mặc đáp. “A Bố mỗi ngày ăn xong sẽ ngoài dạo, nhưng xong là về ngay. Hơn nữa nó cảnh giác, ăn đồ lạ cho, cũng để lạ chạm ... Nếu bế , chỉ thể là nó quen.”
Quyển Quyển định hỏi quen là ai, nhưng trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh năm phụ nữ hôm qua. Không cần hỏi nữa, họ quen Cố Dư Mặc thì chắc chắn cũng quen con mèo của .
“…… Dừng ở phía là .” Quyển Quyển quyết định nhúng tay chuyện nữa. Nợ tình cũng là nợ, nợ thì trả, cứ để tự giải quyết với họ.
Phía là một nhà hàng, Cố Dư Mặc dừng xe, mở cửa cho cô, áy náy : “Vốn định mời cô ăn cơm, nhưng hôm nay tìm A Bố, để nhé, nhất định sẽ mời cô đàng hoàng.”
“Để hãy .” Quyển Quyển lấy lệ. Cô định rời thì phía bỗng vang lên một âm thanh.
Tí tách.
Giữa phố xá đông đúc, âm thanh trở nên mơ hồ.
“Cẩn thận!” Cố Dư Mặc đột nhiên vươn tay ôm cô lòng.
Một chậu hoa rơi xuống đúng vị trí cô .
Chậu vỡ tan, đất và nước văng khắp nơi. Quyển Quyển tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , hoảng hốt ngẩng đầu lên.
Trên lan can tầng đặt vài chậu hoa, một vị trí trống. Một bóng đen thoáng lướt qua phía , chỉ để cái đuôi dài quét qua lan can.
“Mèo nhà ai thế ! Trông cho cẩn thận chứ! Lỡ trúng thì ?” Cố Dư Mặc bực bội , cúi đầu hỏi: “Cô chứ?”
Sắc mặt Quyển Quyển trắng, cô lên lầu lâu mà gì. Cô cảm thấy nếu mở miệng , chắc sẽ buột miệng một tràng “A Di Đà Phật Chúa Trời Quan Âm Mẫu Tổ ca ca”.
Cửa xe bên cạnh vẫn mở, cô đầu thấy chú mèo đen trong khung ảnh. Nó lặng lẽ cô bằng đôi mắt xanh biếc.
Bốn mắt , trong khoảnh khắc đó, trong lòng Quyển Quyển bỗng dâng lên một suy nghĩ.
Mày triệu hồi tao đến, bám theo tao buông... là tao cứu mày, là tao bảo vệ ?