Tôi Có Kỹ Năng Ngủ Đặc Biệt - Chương 6: Giám sát
Cập nhật lúc: 2026-03-22 01:43:13
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quyển Quyển ốm. Cô đoán dọa đến phát bệnh…
Sau khi gọi điện xin nghỉ phép, cô bẹp giường.
Nằm đến tận bốn giờ chiều, cuối cùng chịu nổi, cô dậy gọi đồ ăn. Sợ một bát cơm thịt bò đủ no, cô gọi thêm một phần sủi cảo Đông Bắc và một l.ồ.ng màn thầu. Người bệnh ăn nhiều mới nhanh khỏe!
Cơm thịt bò giao đến . Quyển Quyển ăn thầm phàn nàn: Cơm thịt bò kiểu gì mà cơm, chẳng thấy thịt …
lúc đó điện thoại reo, shipper : “ sắp đến cửa , mở cửa giúp .”
Cuộc gọi còn kết thúc thì chuông cửa vang lên. Quyển Quyển thầm nghĩ đúng là nhanh thật, liền dậy mở cửa.
Cánh cửa mở , lộ một gương mặt quen thuộc.
“Quyển Quyển!” Lâm cô nương giơ hộp đồ trong tay, “ đến thăm cô!”
Quyển Quyển lập tức đóng sầm cửa .
“Mở cửa , mở cửa mà!” Lâm cô nương ở ngoài liên tục bấm chuông.
Một lúc , shipper cũng tham gia gõ cửa, hai ngoài đồng thanh: “Mở cửa , mở cửa !”
Cửa phòng bất ngờ mở , Tiểu Đao xách túi hoa quả ở cửa. Anh còn kịp bước thì Lâm cô nương như con thỏ nhảy vọt trong, với Quyển Quyển: “Người lòng đến thăm cô, cô nhốt ngoài cửa, hu hu hu…”
Anh nức nở.
Quyển Quyển thực sự đau đầu, nhất là ánh mắt của hai shipper cô như kẻ phụ tình. Tiểu Đao ngậm điếu t.h.u.ố.c, dép liếc họ một cái hỏi: “Bạn trai ?”
“Không !” Quyển Quyển gần như phát điên, “Chúng chỉ là đồng nghiệp bình thường!”
“Hu hu… hu hu hu…” Lâm cô nương tựa đầu vai cô, đến nghẹn.
“Muốn diễn thì diễn , ký nhận đồ .” Tiểu Đao ngang qua họ, đầu , “Đừng để đợi.”
Hai shipper Quyển Quyển đầy thương cảm. Cô đành ký nhận đồ, kéo cái “bao tải” Lâm cô nương đang bám phòng.
Sau một hồi vật lộn, cô cảm thấy bệnh còn nặng hơn, vật xuống giường, miệng rên rỉ đứt quãng, như thể mỗi thở đều là thở cuối cùng.
Phía bỗng vang lên một giọng : “Cô thích chụp ảnh lắm ?”
Quyển Quyển giật , thấy Lâm cô nương cạnh bàn máy tính từ lúc nào. Anh tựa nửa bậu cửa sổ, cầm một cuốn album, khẽ lật trang.
“Chúng cùng là một loại .” Anh sang , “ cũng thích chụp ảnh.”
…Ai thèm cùng loại với ! Quyển Quyển gào thét trong lòng.
Trên bàn là bát cơm thịt bò còn dở, Lâm cô nương kéo ghế gần giường, một tay cầm bát, một tay cầm thìa, như định đút cho cô ăn.
“Không cần, tàn phế.” Quyển Quyển giật lấy bát, tự ăn. Đang ăn thì bỗng bên cạnh lóe lên ánh đèn flash.
Cô đầu, thấy Lâm cô nương cầm điện thoại mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-ky-nang-ngu-dac-biet/chuong-6-giam-sat.html.]
“Đưa đây!” Quyển Quyển chìa tay, “ cho phép ảnh mặt mộc của tồn tại đời!”
Lâm cô nương đưa điện thoại, : “Cái chỉ bôi mỗi son dưỡng cũng dám ngoài mà còn ngại ?”
Quyển Quyển buồn tranh cãi với suốt ngày xịt nước hoa nồng nặc . Cô nhận điện thoại, định xóa ảnh, nhưng phát hiện bên trong đang phát một đoạn video. Video chạy hơn mười giây, rõ ràng là khi chụp ảnh, lập tức mở video chờ cô đòi máy.
Âm thanh vẫn bật, nhưng lúc nãy thấy vì nhân vật trong video đang ngủ.
Quyển Quyển nuốt nước bọt.
Người trong video là Lâm cô nương. Anh đột ngột mở mắt, bò dậy khỏi giường. Rõ ràng đang ở trong phòng nhưng như xa lạ, ngay cả công tắc đèn cũng mò một lúc mới tìm thấy.
Sau khi bật đèn, như thở phào, bắt đầu lục lọi khắp nơi, thậm chí còn cúi xuống kiểm tra gầm giường. Cuối cùng dậy, vẻ mặt tiếc nuối, phủi tay chậm rãi đầu thẳng ống kính, từng bước tiến gần.
Đến lúc Quyển Quyển mới , camera mà cô tìm cả đêm chính là gắn bức tường ảnh.
Khi cô bức tường đó, camera ghi bộ biểu cảm của cô. Đến lúc cô mới nhận kỹ năng diễn xuất của kém đến mức nào.
Dù nhập cơ thể khác, động tác và biểu cảm vẫn là của chính cô. Người ngoài thể nhận , nhưng nếu là quen…
“Nghe ở cạnh một lâu sẽ càng giống đó.” Lâm cô nương bất ngờ lên tiếng, chống tay lên giường, nửa gần sát cô, mỉm : “Cô thấy ngày càng giống cô ?”
“Có ?” Quyển Quyển chằm chằm màn hình, cố tỏ bình tĩnh, “Đợi đến khi vác hai bao gạo lên tầng tám hãy .”
Trong video, kéo rèm tường , lộ vẻ mặt như gặp quỷ, sững, mồ hôi túa . Một lúc , đưa tay về phía camera như định tháo xuống nhưng dừng . Sau đó chằm chằm bức tường một lúc giường xuống.
“Mộng du đúng là thú vị.” Lâm cô nương khẽ bên tai cô, “Cô thấy ?”
“… thấy đó là bệnh, chữa.” Quyển Quyển cố giữ bình tĩnh, đáp: “Có cần giới thiệu bác sĩ ? Điều trị bằng điện giật, một phát là khỏi!”
“Không cần, thấy như thú vị.” Lâm cô nương , “Cảm giác như giải phóng một bản thể khác… mà còn giống cô.”
Quyển Quyển gì.
Ngay khi cô còn đang nghĩ xem nên tay để chiếm lợi thế, Lâm cô nương dậy, lấy từ túi một hộp t.h.u.ố.c cảm đặt lên bàn, : “Được , phiền bệnh nhân nữa. Hôm nay uống t.h.u.ố.c ngủ sớm, đừng thức đêm chơi game nhé, moa moa!”
Nói xong, nháy mắt rời . Quyển Quyển tiễn tận cửa.
Cửa đóng , cô thở phào nhẹ nhõm, định ăn sủi cảo thì phía vang lên giọng lạnh lùng: “Bạn cô bệnh gì ?”
“Ờ…” Quyển Quyển Tiểu Đao, thầm nghĩ đúng là tinh mắt.
Tiểu Đao liếc cô, đến kệ giày, thò tay xuống , móc một “cúc áo” ném cho cô. Quyển Quyển bắt lấy, ngơ ngác hỏi: “Cái gì ?”
Tiểu Đao trả lời ngay. Anh phòng cô, ánh mắt sắc bén quét một vòng. Sau đó, từ đầu giường, bàn máy tính và tấm gương, lượt lấy bảy tám món tương tự, ném hết cho cô.
“Cái gã bạn trai đó của cô gì ?” Anh nhíu mày, “Sao lắp nhiều thiết lén và camera thế ?”
Quyển Quyển ôm đống thiết , cảm giác như ôm b.o.m, méo mặt : “Anh thật sự bạn trai !”
“Cô bé, lòng khó đoán.” Tiểu Đao rút bao t.h.u.ố.c, ngậm một điếu, giọng trầm , “Dù bây giờ , nhưng nếu cảnh cô đồ gửi cho cô, thì lúc đó cô chấp nhận bạn gái ?”