Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:21:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tóm , Lâm Tịch cảm thấy, bây giờ là thời điểm để nhóm chat xuyên của cô phát hiện.

Hệ thống thể giúp cô che giấu là nhất.

Sau khi Lâm Tịch chọn xong, viên cảnh sát cũng đến mặt cô, với Lâm Tịch: "Cô Lâm , đừng căng thẳng, chúng chỉ hỏi cô theo lệ thôi."

Lâm Tịch lớn thế cũng đồn công an mấy , thường gặp cảnh sát ai cũng run. Lâm Tịch quy sự căng thẳng là do sự kính sợ đối với pháp luật.

Cảnh sát quả thực hỏi quá nhiều, gói t.h.u.ố.c mê nhắc đến, Lâm Tịch dựa theo gợi ý điện thoại, là mua một cửa hàng Taobao.

Taobao là trang mua sắm lớn nhất Hoa Hạ, đồ bán đó bao la bát ngát. Có câu là chỉ thứ bạn tìm thấy chứ thứ Taobao bán. Dạo còn vụ một mua cả mô hình cơ thể Taobao lên hot search cơ mà.

Cảnh sát coi trọng việc , họ xin Lâm Tịch địa chỉ chi tiết và mã đơn hàng của những món cô mua. Nửa buổi ghi lời khai, Lâm Tịch đồng chí cảnh sát giáo d.ụ.c tư tưởng suốt hai mươi phút.

Mấy cái đạo lý lớn lao lý, Lâm Tịch dứt khoát cam đoan mặt chú cảnh sát là tuyệt đối mua mấy đồ nguy hiểm nữa, cuộc đời, một công dân ba tuân thủ pháp luật.

Đến khi cô phép thì là bốn giờ sáng, Lâm Tịch bước khỏi cục công an. Chưa hai bước, Lâm Tịch gọi , cô đầu , gọi cô là bà Minh Lệ.

Minh Lệ đặc biệt đợi ở bên ngoài. Nửa tiếng , Minh Xu chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện trấn Ô Phong. Còn hai cảnh sát túc trực ở đó. Minh Lệ nghĩ nghĩ , vẫn quyết định đích đến cảm ơn Lâm Tịch.

, nếu tối nay Lâm Tịch bám theo , e là cả hai họ đều rơi tay Phó Tùng Sinh . Cảnh sát bao năm nay điều tra bọn Phó Tùng Sinh từng ngừng nghỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-140.html.]

Vừa cảnh sát Trương phụ trách ghi lời khai cho họ cũng , nếu nhờ gói t.h.u.ố.c mê của Lâm Tịch tung kịp thời, cảnh sát bắt bọn chúng tốn kha khá công sức. Ai bảo trấn Ô Phong cái sân bay tư nhân chứ?

Máy bay tư nhân của Phó Tùng Sinh đang đậu ở sân bay kìa. Nếu họ đưa lên máy bay, bốn bánh chạy cái bay trời .

"Cô Lâm, cảm ơn cô nhé." Lời cảm ơn của Minh Lệ vô cùng trịnh trọng.

Lâm Tịch cảm thấy lời cảm ơn chân thành trong một tháng còn nhiều hơn hai mươi mấy năm qua cộng .

"Bác ơi, cần cảm ơn , giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha, với , cháu nhờ vả mà." Lâm Tịch xua tay với bà Minh Lệ, đợi bà , cô tiếp luôn: "Cả đêm ngủ, cháu buồn ngủ díp cả mắt , cháu đây, chúng liên lạc nhé?"

Lâm Tịch thế , Minh Lệ bao nhiêu lời đều chặn trong lòng. Bà đành : "Được."

Lâm Tịch một cách "ngầu lòi", ngáp. Minh Lệ ở cổng cục công an theo bóng cô, trong lòng liên tục lướt qua cái tên đến cái tên khác, phân tích từng một xem rốt cuộc là ai nhờ Lâm Tịch. Cuối cùng chẳng manh mối gì.

Lâm Tịch về phòng khách sạn, cởi quần áo vật giường ngủ . Bao năm nay cô sinh hoạt khá điều độ, cực ít khi ba bốn giờ sáng vẫn ngủ.

Sáng hôm , lúc Lâm Tịch dậy thì trong nhóm rôm rả , đồng hồ mười hai giờ trưa, trong khung chat với Đại Minh Bảo, cô nàng nhắn tin bảo ngủ nướng, chiều hẵng tập hợp.

Nhìn thời gian gửi là năm giờ sáng, lúc đó trời sáng, Lâm Tịch đang ngủ say sưa.

 

 

Loading...