Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:23:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ổ nhóm cảnh sát tóm gọn, mấy thằng bạn đều b.ắ.n bỏ . Hắn hồi đó vì tiền góp vốn, nên chỉ chân bảo vệ bên trong. Hôm xảy chuyện tào tháo đuổi . Giờ còn sợ cảnh sát bắt chứ."

Điền Tỉnh, mấy bài tuyên truyền "trân trọng sự sống, tránh xa ma túy" năm nào cũng . Khung hình phạt dành cho tội phạm buôn bán ma túy thì đến bà già cũng thuộc lòng.

Hồ Tam sợ thế, chắc chắn cũng tham gia buôn bán, mà lượng nhỏ.

Lâm Tịch đến lúc mới thực sự yên tâm. Đồng thời, cô cũng Diêu Vũ Nhiên bằng con mắt khác.

Diêu Vũ Nhiên nhiều thế, rõ nhiều thế, chắc chắn cũng mưu tính chuyện rời bỏ Hồ Tam từ lâu .

Sở dĩ , ngoài vì con cái , cũng chẳng còn lý do nào khác. Hồ Minh Nguyệt còn nhỏ quá, trẻ con ba tuổi, rời .

Đồ ăn đến, hai tiếp tục chủ đề nữa. Về việc ở nhà Lâm Tịch, Diêu Vũ Nhiên đồng ý. Tình cảnh của cô hiện giờ, ngoài phiền Lâm Tịch cũng chẳng còn cách nào khác.

Cô còn hai đứa con gái nữa, nợ ân tình thể trả , chứ dưỡng cho khỏe, để di chứng, thì hai đứa con dựa .

Diêu Vũ Nhiên cần viện theo dõi hai ngày, buổi trưa Lâm Tịch đưa hai chị em Hồ Minh Phương và Hồ Minh Nguyệt về nhà.

Trước khi về cô gọi cho Trì Hương Bình, bà lập tức đảm bảo sẽ chăm sóc hai đứa trẻ chu đáo.

Lúc Lâm Tịch về đến nhà, Trì Hương Bình dọn giường chiếu cho bọn trẻ, nấu cơm nước xong xuôi. Biết Hồ Minh Nguyệt còn nhỏ, bà còn chạy sang cửa hàng nhà thằng Đại Minh Bảo mua quà vặt và đồ chơi nhỏ về.

Chỉ cần chị ở bên, Hồ Minh Nguyệt quấy , ăn cơm xong, con bé cầm đồ chơi bà cho thích mê tơi, miệng cứ bà ơi bà ngọt xớt.

Giọng trẻ con nũng nịu, gọi bà Trì Hương Bình đến là mát lòng mát . Bà cứ luôn miệng gọi "cún con cún cái". Đối với đứa bé hiểu chuyện như Hồ Minh Phương, bà càng thương cảm.

Nhìn con bé, bà như thấy hình ảnh Lâm Tịch hồi nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-178.html.]

Lâm Tịch thấy bà nội chơi vui với hai chị em, bèn xách rác vứt.

Giờ đều là nông thôn mới , trong làng cứ cách một đoạn hai thùng rác màu xanh. Nhà nào nhà nấy giờ đều thói quen là vứt rác thùng.

Lâm Tịch vứt rác xong về, đúng lúc thấy bố của Đại Minh Bảo là Cố Đại Hoành đang dẫn một nhóm cầm máy ảnh chụp phong cảnh trong làng.

Lâm Tịch chào một tiếng chú Cố, Cố Đại Hoành thấy Lâm Tịch, mặt mày lập tức hiền từ hẳn lên.

Giờ thanh niên ở làng ngày càng ít, sinh viên đại học như Lâm Tịch càng hiếm. Là trưởng thôn làng Liên Hoa, mấy hôm nay Cố Đại Hoành đang trăn trở chuyện lớn đây.

Thấy Lâm Tịch, ông chủ động tới: "Tiểu Tịch, chú đang định tìm cháu đây. Làng chẳng trồng nhiều sen lắm ? Đến mùa hè còn nhiều thanh niên về làng ngắm cảnh, chuyện cháu chứ?"

Cái Lâm Tịch chắc chắn , chẳng xa, chính cô là sinh và lớn lên ở làng Liên Hoa, mỗi độ xuân hạ thu, cũng kìm mà cầm máy ảnh chụp cảnh quê hương.

Mấy lá sen hoa sen tươi đó họ còn lấy về món ăn nữa cơ mà.

Cố Đại Hoành thế, trong lòng Lâm Tịch khẽ động: "Làng sắp quy hoạch phát triển ạ?"

Làng Liên Hoa chỉ mười mấy hộ dân, giờ ở nhà già và trẻ nhỏ, thanh niên ăn xa hết . Nếu thực sự phát triển thành điểm du lịch, thì dân làng giàu lên là cái chắc.

Mấy đứa trẻ con cũng chịu cảnh "trẻ em bỏ " nữa.

"Vẫn là Tiểu Tịch thông minh. Cháu xem , làng cũng thấy ao đầm, mấy cái ao cũng to phết, chèo thuyền nhỏ bên trong là thoải mái."

"Từ đầm nhà họ Lâm thể chèo sông lớn bên ngoài, xuôi dòng thêm ba năm cây nữa là đến Vương Gia Bình. Cảnh sắc ở Vương Gia Bình cháu đấy, cứ đến mùa hè, cỏ mọc xanh rì, hoa dại nở đầy, cứ như thảo nguyên tivi ."

 

 

Loading...