Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:28:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Là hai đồng chí nam duy nhất trong nhóm, Lâm Độ Tích đầu chế giễu Sở Thiên Mặc chút nương tay.

Tất nhiên, đây thì sẽ thế. giờ quan hệ giữa và Sở Thiên Mặc , thậm chí đó đêm hôm buồn chán, tranh thủ lúc Lâm Tịch ngủ, hai còn uống rượu online mấy bận.

Sở Thiên Mặc chẳng hề giận dỗi lời Lâm Độ Tích , từ từ nhả một làn khói trắng đậm đặc, công nhận, cái cường độ điện giật cũng chút sướng.

Anh đắc ý trả lời Lâm Độ Tích trong nhóm: [Sát thê chứng đạo Sở Thiên Mặc: @Tận thế đất c.h.ế.t Lâm Độ Tích, ghen tị ? Đố kỵ ? Nhìn thấy cái ghi chú nick của đây . Hê hê, chú em . Màu hồng phấn nam tính thế còn gì. Cũng trách chú em ghen tị , ai bảo đây ưu tú quá cơ.]

Lâm Độ Tích thấy câu thì ngặt nghẽo. Tám chuyện tấu hài với Sở Thiên Mặc trong nhóm đúng là vui thật. Những khác cũng nhảy góp vui. Sở Thiên Mặc hề hề xem.

Trong lòng vô cùng đắc ý. Anh thứ hai trong nhóm sở hữu ghi chú đặc biệt đấy. Sắp sướng c.h.ế.t .

Sở Thiên Mặc đúng là một gã đàn ông tưng t.ửng, ruột để ngoài da, giờ đây chẳng còn vẻ chật vật chạy trốn giữ mạng như nữa. Ngủ một giấc dậy thậm chí còn quên béng mất cái liên minh báo thù .

Hai phụ nữ nấp trong bóng tối quan sát Sở Thiên Mặc thấy giật giật như lên cơn động kinh, nhả khói trắng, cuối cùng như thằng ngốc. Chẳng khác gì thằng thần kinh. Hai ngơ ngác.

Trong nhóm chat rôm rả là thế, còn bên phía Cố Noãn Dương, hệ thống nhóm chat bắt đầu bóc tách bàn tay vàng của cô.

Quá trình bóc tách hề đau đớn. Cố Noãn Dương chỉ thấy nhói lên như kim châm một cái, nhanh nhẹ bẫng, đó thì chẳng còn cảm giác gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-313.html.]

Cô đưa tay mắt, thử gọi nó như , mười phút trôi qua, chẳng tác dụng gì. Cố Noãn Dương vui vẻ mỉm .

"Sáng sớm tinh mơ, gì ngoài đó thế? Mau ăn cơm, ăn xong dẫn con đồng, ruộng kê nhà thu hoạch ." Bà cụ Chu ngoài từ lúc nào.

"Vâng ạ ." Cố Noãn Dương thu nụ , đến mặt bà cụ Chu, đỡ bà trong nhà.

Ở nước Phụng, lương thực chính hàng ngày của dân thường là cơm cao lương và cơm đậu. Nhà họ Chu nghèo, ăn cơm cao lương. Cám trong cao lương sàng kỹ, ăn khó nuốt, cực kỳ rát họng.

Nếu là Cố Noãn Dương lúc mới xuyên , để ăn thứ , cô sớm nghĩ cách cải thiện bữa ăn . bây giờ, cô ăn ngon lành. Kiếp , cô đói quá , ba năm ngày cơm ăn là chuyện bình thường.

Ngoài canh rau còn một bát canh rau dại, bên trong chẳng nêm nếm gì, nhạt nhẽo, đắng chát. Một miếng canh một miếng cơm cao lương, tuy ăn chậm nhưng Cố Noãn Dương vẫn ăn hết sạch.

Khi cô đặt bát xuống, bà cụ Chu : "Con , con là ai, nhưng nghĩ, con địa chỉ nhà , chắc hẳn quan hệ với thằng Mèo (Miêu Nhi) con trai . Năm đó thằng Mèo nhắn tin về bảo hai năm nữa mới về, chắc là con nhờ chuyển lời hộ nhỉ?"

Một câu của bà cụ Chu khiến Cố Noãn Dương c.h.ế.t trân tại chỗ, khoảnh khắc , cô chỉ vùng chạy khỏi cửa.

Bà cụ Chu tiếp: "Thằng Mèo nhà c.h.ế.t ? Nó mà c.h.ế.t, nó sẽ bỏ mặc bà già mù lòa . Con , đến đây thì cứ ở đây , đêm qua sờ mặt con , con giống thằng Mèo nhà lắm."

"Con dùng xác của nó, thì hãy lo hậu sự cho nhé, chẳng còn sống mấy ngày nữa ." Bà cụ Chu thực sự bận tâm mặt là ai.

 

 

Loading...