Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:18:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ngay đối diện nhà , chả ?" Bà chủ quen với phụ nữ, bà khựng tiếp: "Kể cái nhà lão Lưu cũng sống chả gì thật. Hồi con bé Hoa còn sống thì coi như ch.ó như mèo chả thèm quan tâm."

"Giờ con bé mất bắt đầu loạn, cũng chả thấy họ đau lòng gì cho con, ngày nào cũng lên công ty Thụy Áo quậy, bảo họ đòi công ty Thụy Áo bồi thường, đòi một triệu tệ cơ."

Người phụ nữ chép miệng: "Thứ thất đức, họ đòi nhiều tiền thế chẳng vì thằng con trai ?"

"Trọng nam khinh nữ chứ gì, thật nhé, cái thằng con nhà đấy, đừng một triệu, ba triệu, năm triệu cũng vứt, con trai học cùng trường đại học với nó, bảo nó bắt đầu đ.á.n.h bạc mạng ."

Hai buôn chuyện nhà lão Lưu mấy phút, phụ nữ quét mã cầm đồ . Lâm Tịch cũng quét tiền qua, cách cái quầy tán gẫu với bà chủ.

"Chị chủ ơi, em qua đây thấy con mèo què chân mù mắt, mấy hôm nay chả thấy nhỉ?"

Bà chủ Lâm Tịch một lượt, thấy ấn tượng gì cũng chẳng để ý. Dù thôn Vương Bình cũng là khu dân cư lớn, nhiều phòng trọ, kẻ tấp nập, xuất hiện vài lạ mặt cũng bình thường.

Hơn nữa đây cũng chẳng chuyện gì : "Con mèo đó chủ đấy, hai hôm chủ con mèo mất . Con mèo đó ban ngày kiếm ăn, đến tối cô cái ngã ba kìa là thấy nó. Nó cứ xổm ở đấy suốt."

"Bọn đoán con mèo chắc đang đợi chủ nó về đấy."

Lâm Tịch đến ngã ba mà bà chủ trạm chuyển phát nhanh chỉ, phát hiện chỗ gần ga tàu điện ngầm.

Lâm Tịch báo chuyện cho A Hoa Hoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-35.html.]

Đầu bên A Hoa Hoa đang đợi tin tức, nước mắt trào ngay lập tức: [Thế giới nguyên thủy - A Hoa Hoa: Thảo Nhi nhà đang đợi tan đấy. Cả thế giới chỉ mỗi Thảo Nhi nhà là đợi tan . Bất kể nắng mưa rét mướt.]

[Lúc nhặt nó, nó mới ba tháng tuổi, vì tranh ăn với mèo hoang nên c.ắ.n què chân, mắt cũng đ.á.n.h mù.]

[Hôm đó tan về, nó trong bụi cây bên ngoài ga tàu điện ngầm, m.á.u chảy nhiều lắm, sắp c.h.ế.t đến nơi .]

A Hoa Hoa nhớ Thảo Nhi quá, khó khăn lắm mới túm Lâm Tịch nên thao thao bất tuyệt kể với Lâm Tịch về đầu gặp gỡ của cô và Thảo Nhi: [Cũng trùng hợp lắm, hôm đó nhận lương, trả nợ, giữ sinh hoạt phí xong thì còn dư mấy trăm tệ.]

[ cảm thấy với nó duyên, nên đưa nó đến tiệm thú y chữa trị và tiêm phòng, tốn hết sạch tiền tích cóp ít ỏi của . Thậm chí khi tiêm phòng cho nó, bữa trưa chỉ thể ăn bánh bao với dưa muối, nhưng bao giờ hối hận.]

Nuôi một con mèo đối với A Hoa Hoa là một trách nhiệm vô cùng nặng nề. Cô nuôi nó, bao nhiêu bảo cô ngốc, khuyên cô đem cho , cô vẫn nỡ.

[Hai chúng nương tựa mà sống, lúc ngủ nó sẽ bên cạnh , lúc tâm trạng nó sẽ nhảy lên đùi . Chúng ôm , sưởi ấm cho , những ngày tháng nó bên cạnh, cuối cùng cũng một bạn độc nhất vô nhị của riêng .]

A Hoa Hoa cô độc, cô cảm thấy như hạt bụi giữa trần gian, trôi dạt theo gió, nơi nương tựa. Nói khó thì cô thấy sống chốn dung , c.h.ế.t nơi chôn cất.

Xuyên đối với A Hoa Hoa chẳng qua chỉ là đến một nơi khác để cô độc mà thôi, điều kiện thế giới nguyên thủy gian khổ thật, nhưng ở đó ai ngày ngày đòi cô trả phí nuôi dưỡng. Chỉ là những lúc rảnh rỗi, cô nhớ Thảo Nhi da diết.

Cô là Hoa, nó là Thảo (Cỏ), đáng lẽ họ mãi mãi bên mới đúng chứ.

 

 

Loading...