Tại địa cầu, ở chỗ Lâm Tịch là mùng Ba Tết, homestay của cô bắt đầu thi công trở . Lâm Tịch với tư cách là bà chủ, theo phong tục ở đây, cô mang bao lì xì đến phát cho thợ, mỗi bao vài chục tệ gọi là lấy lộc đầu năm.
Từ công trường trở về, nhà, Lâm Tịch thấy Tiết Mẫn mặc chiếc áo khoác lông vũ màu trắng đang sưởi ấm bên bếp lửa nhà .
Trì Hương Bình và Diêu Vũ Nhiên bên cạnh tiếp chuyện. Nét mặt Lâm Tịch đổi, Tiết Mẫn cô với ánh mắt tràn đầy vẻ áy náy.
Lâm Tịch nhà, bà liền nắm lấy tay cô: "Tiểu Tịch, hỏi rõ cả . Tiền sinh hoạt phí gửi cho con mấy năm nay đều bọn họ tham ô hết, hồi nhỏ con tìm mà , bọn họ đuổi thẳng con về luôn."
Tiết Mẫn chực trào nước mắt. Mấy ngày gặp, công phu rơi nước mắt của Tiết Mẫn càng điêu luyện hơn . Nhìn cái bộ dạng , ai còn tưởng bà áy náy với cô lắm.
Trì Hương Bình gì, sang gạt gạt tro trong bếp lò, âm thầm bĩu môi. Trước khi gặp thì , gặp bà mới thấy Tiết Mẫn giả tạo quá. Làng đẻ của bà cách làng Liên Hoa xa xôi gì , chồng thứ hai của bà sống ngay thành phố, mà cấp ba Tiểu Tịch cũng học thành phố chứ .
Nếu thực lòng gặp Tiểu Tịch thì thiếu gì cách? Có bao nhiêu chỗ thể gặp, cứ đợi đến hai ngày Tết Tiểu Tịch tìm đến mới gặp? Lại , Tiểu Tịch gặp bà , thì bà là lớn, chẳng lẽ cũng ai cấm cản bà về thăm Tiểu Tịch ?
Nói cho cùng, chẳng là do bà gặp ? Lại còn đổ cho bố bà tham tiền của Tiểu Tịch. Nhà bà trọng nam khinh nữ thế nào bà chẳng rõ, bà đưa tiền cho bố thì khác nào ném thịt miệng hổ, bắt họ nhả chẳng khác nào mơ!
Bố thế nào tự ? Chung quy , vẫn là để tâm đến Tiểu Tịch nhà bà thôi.
Trì Hương Bình cảm thấy quá ngây thơ, bà cứ ngỡ Tiết Mẫn vẫn như ngày xưa. Hồi đó Tiết Mẫn lo cho Tiểu Tịch từng chút một, con bé ốm đau là bà cứ như trời sập, con bé khó chịu lóc, bà chăm con theo.
Trì Hương Bình cảm thán, con quả nhiên cũng sẽ đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-403.html.]
Lâm Tịch gật đầu: "Chuyện qua thì cho qua , tiền cấp dưỡng của bà thì ông bà nội cũng nuôi lớn từng . Giờ chúng cũng chẳng cần tiền của bà nữa, tiền đó coi như biếu ông bà ngoại ."
Lâm Tịch thực sự để tâm. Dù Tiết Mẫn là "Tiết Mẫn" thật cô cũng chẳng quan tâm. Cô quá trình, chỉ kết quả.
Không quan tâm chính là quan tâm, mấy cái nỗi khổ tâm cô nuốt trôi .
Lười hư tình giả ý với Tiết Mẫn, cô bếp rửa mặt. Hôm nay bắt đầu lên tầng hai, bụi mù mịt, mặt cô bám đầy một lớp bụi.
Lúc cô , Tiết Mẫn vẫn còn đó. Lâm Tịch xách thẳng cái làn vườn rau.
Trì Hương Bình mới bắt thêm hai con lợn con về nuôi, hôm nay vì Tiết Mẫn đến nên bà kịp c.h.ặ.t rau về nấu cám lợn.
Đến khi cô c.h.ặ.t mớ rau già mang về, Tiết Mẫn . Lâm Tịch đổ rau cạnh máy thái rau lợn trong bếp lên nhà .
Trì Hương Bình bĩu môi: "Bà cứ tưởng cháu vẫn như ngày xưa, hôm nay bà đến, bà mới thấy bà đổi nhiều quá. Mấy cái nỗi khổ tâm bà thì khổ cái nỗi gì?"
Trì Hương Bình thở dài: "Lại còn hỏi bà xem bố cháu để thứ gì , bà xin một ít về kỷ niệm."
Lâm Tịch xong liền Tiết Mẫn vẫn từ bỏ, cô Trì Hương Bình: "Bà nội đưa ?"