La Thụ Trân run rẩy đưa tay che mặt lên tiếng.
Mẹ La ngẩn một thoáng, đó bà , Lâm Tịch: "Cô giáo đùa gì thế, cái Trân là con gái, thể để em trai nuôi nó học , cho thối mũi."
Tính khí Lâm Tịch lúc kiềm chế nổi nữa, trọng nam khinh nữ, chuyện Lâm Tịch từng , từng thấy. Dù nào đối mặt trực tiếp, trong lòng cô cũng dâng lên cục tức.
Cô liếc La Thụ Trân, hít sâu một : "Thế chị gái nuôi em trai học thì ?"
Mẹ La vốn vài phần sợ sệt văn hóa như Lâm Tịch, nhưng khi Lâm Tịch những lời , nỗi sợ hãi của bà bỗng nhiên tan biến.
"Cô giáo chuyện buồn thật, chẳng ai , nhà nào chả thế. Con gái sinh là để giúp đỡ em trai mà."
Lời của La khiến Lâm Tịch từ bỏ tranh luận. Bà từ nhỏ đến lớn tiếp nhận sự giáo d.ụ.c như , bao nhiêu năm trôi qua, quan niệm ăn sâu bén rễ, thể xoay chuyển nữa.
Lâm Tịch đang định chuyện với La, La Thụ Trân bỗng chạy từ chỗ , xổm mặt La.
"Mẹ cho con học , con còn một học kỳ nữa là nghiệp cấp ba , thi đỗ đại học xong con sẽ thêm hè, đến lúc đó tiền lương thêm con gửi về cho , lấy cho thằng Phong thằng Bình học ?"
"Thằng Phong sang năm học cấp ba , học phí cấp ba là một khoản lớn, còn tiền trọ tiền ăn. Nếu con ở nhà nông với , đóng nổi khoản tiền đấy ."
Không đóng nổi học phí thì thế nào? Cả La Thụ Trân và Lâm Tịch đều , chỉ còn cách gả La Thụ Trân , kiếm một khoản tiền sính lễ. La Thụ Trân từng học, cô bé từng thấy thế giới rộng lớn bên ngoài núi rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-421.html.]
Cô bé trong thế giới bên ngoài, giá trị của phụ nữ khác với trong bản làng. Cô bé , nếu cô bé học, cuộc đời sẽ vô vàn khả năng. nếu cô bé học, cuộc đời cô bé sẽ giống như cô bé.
Lấy chồng, đẻ một đống con, vì con vì chồng mà vất vả cả đời.
Cuộc sống đó đáng sợ quá. Mấy ngày học, La Thụ Trân cứ nhắm mắt là mơ thấy giấc mơ đó. Giấc mơ chân thực đến đáng sợ. Mấy La Thụ Trân đều mà tỉnh dậy.
La Thụ Trân , nếu nắm bắt cơ hội , cuộc đời cô bé sẽ giống như trong mơ. Kết quả nhất, cũng chỉ là ngoài thuê vài năm, tìm một đàn ông , sống những ngày .
Đi học là chuyện thể nào.
Mẹ La cũng thương con, La Thụ Trân thế , bà cũng đau lòng, bà lau mặt cho La Thụ Trân, Lâm Tịch một cái.
Rồi bà với Lâm Tịch: "Cô giáo , cô xem thế , cái Trân nhà học nữa, ở nhà giúp nông, cô nuôi thằng Phong nhà học cấp ba. Thằng Phong nhà học cũng giỏi lắm, cô mà gặp, chắc chắn sẽ thích."
Trong mắt La, con trai gặp thích, hoa gặp hoa nở. Trước khi chồng bà qua đời, ông luôn thế. Ông luôn bảo con trai họ là đứa tiền đồ nhất.
La Thụ Trân buông tay đang đặt đầu gối La xuống. Trên khuôn mặt khô nước mắt nở nụ khổ. Mẹ cô bé cũng thương cô bé, nhưng tình thương khi đặt lên bàn cân với hai đứa em trai, sẽ biến mất còn một mống.
Chính vì thế mới khiến đau khổ nhất. La Thụ Trân đôi khi thà rằng đối xử với tệ hơn chút nữa, để cô bé đủ lạnh lòng, cô bé cũng thể nhẫn tâm vạch rõ giới hạn với bà .
Lâm Tịch kinh ngạc sự vô liêm sỉ của La, nhưng nghĩ kỹ , lời hành động của La cũng khá phù hợp với logic của bà .