Trong mắt Diệp Băng Băng, lực sát thương của Lâm Mẫn Như còn lớn hơn mấy tên l.i.ế.m cẩu não tàn nhiều!!!!
Nghe tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần, Diệp Băng Băng chỉ thể cầu cứu Lâm Tịch ở thế giới bên : [Tiểu Tịch, cứu .]
Cô thế giới hy vọng của mong manh, khoảnh khắc tay nắm cửa vặn, đồng t.ử Diệp Băng Băng giãn , nỗi sợ hãi lấp đầy l.ồ.ng n.g.ự.c.
Ngay giây phút cô phát tín hiệu cầu cứu, một tin nhắn hệ thống nhảy màn hình điện thoại của Lâm Tịch: [Tin nhắn hệ thống: Nhận tin nhắn cầu cứu của Nữ phụ độc ác tổng tài bá đạo Diệp Băng Băng, mở Nơi trú ẩn khẩn cấp để cung cấp biện pháp tị nạn khẩn cấp cho cầu cứu ?]
Lâm Tịch hề nghĩ ngợi, ấn chọn "Có".
Tại thế giới bá tổng, ngay khoảnh khắc cửa nhà vệ sinh mở tung, một luồng ánh sáng trắng lóe lên, Diệp Băng Băng đang trốn cạnh bồn rửa mặt luồng sáng cuốn .
Còn mặt Lâm Tịch, bỗng dưng xuất hiện một thiếu nữ xinh mảnh vải che . Dung mạo cô diễm lệ đến mức giống thật.
Lâm Tịch giật hoảng hốt, còn Diệp Băng Băng thì căn phòng nhỏ hẹp nhưng ấm cúng , cảm nhận ấm phả mặt, cả ngây như phỗng.
Cơ thể phản ứng nhanh hơn não, lúc định thần , Lâm Tịch choàng chiếc chăn gấp gọn gàng giường lên Diệp Băng Băng. Diệp Băng Băng theo bản năng quấn c.h.ặ.t chăn. Lãnh Minh Thần là tên biến thái, quá cách thế nào để đập tan lòng tự trọng của một con .
Như Diệp Băng Băng, một cô gái lớn lên trong nhung lụa, để cô trần truồng, cho ăn cơm, đến nước cũng bắt uống nước vòi nhà vệ sinh. Đây rõ ràng là đem lòng tự trọng của Diệp Băng Băng vứt xuống đất mà chà đạp.
Đây cũng là một kiểu thuần hóa. Và cắt đứt gân chân của Diệp Băng Băng là bước thuần hóa thứ hai. Về , chỉ để Diệp Băng Băng tiếp xúc với một là bước thứ ba, đó vứt bỏ cô, để cô đối mặt với sự sỉ nhục của thế giới bên ngoài là bước thứ tư. Và bước cuối cùng, là khi cô chế giễu lăng mạ, Lãnh Minh Thần sẽ xuất hiện mặt cô như một vị thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-55.html.]
Đợi hết các bước , Diệp Băng Băng sẽ trở thành thú cưng độc quyền của Lãnh Minh Thần.
Trước khi bắt Diệp Băng Băng , Lãnh Minh Thần hôm đó với cô, sẽ thuần hóa cô, bảo cô đỡ chiêu cho , đừng để thuần hóa nhanh quá, nếu thì vô vị lắm.
Mặc bộ đồ ngủ của Lâm Tịch, tay bưng cốc nước ấm, Diệp Băng Băng .
Trải qua chuyện tối qua, Lâm Tịch tầm quan trọng của việc tích trữ lương thực, hôm nay lúc cô đặt mua nhiều đồ ở siêu thị gần đó, chỉ rau cơm mà còn đủ loại thực phẩm đông lạnh.
Biết Diệp Băng Băng đói, khi hỏi cô ăn gì, Lâm Tịch nấu mì tôm theo yêu cầu của Diệp Băng Băng, gói mì Lâm Tịch định để ăn, ngờ trong bao nhiêu đồ ăn ngon Diệp Băng Băng chọn nó.
Mì tôm Lâm Tịch nấu là phiên bản sang chảnh, bên trong viên thả lẩu, thịt bò, rau cải và trứng ốp la: " ngờ cô chọn món ." Lâm Tịch ngại.
Mì lên bàn, Diệp Băng Băng nín . Cô xuống cái bàn ăn nhỏ hẹp của Lâm Tịch: "Có gì , đây cũng thích ăn mì tôm mà. sắp quên mất cuối ăn mì tôm là khi nào ."
Diệp Băng Băng sưng cả mắt, nhưng mấy ngày đói khát, đối diện với thức ăn, cô một sự thành kính khó tả.
Lâm Tịch rót cho cô cốc nước: "Thế giới bá tổng mì tôm ?"
"Có chứ, nhưng trong mắt mấy gã tổng tài bá đạo thần kinh , mì tôm, thịt lợn là đồ cho hạ đẳng ăn. Mấy gã thần kinh đó , thịt ăn là vận chuyển đường hàng từ nước ngoài về, hải sản thậm chí ăn đồ đ.á.n.h bắt trong nước. Rau xanh thì khỏi , ăn đồ hữu cơ."