"Hai ngày nữa tham gia một vũ hội, cô nhất định cho , nếu , cái tiệm của cô đừng hòng mở tiếp." Gia Cát Mạt Nhi Trì Thu Thủy với ánh mắt chứa đầy ác ý.
Đôi mắt nai tròn xoe trong cốt truyện là đại từ thế cho sự ngây thơ, nhưng giờ đây chẳng thấy chút đơn thuần trong trẻo nào.
Trì Thu Thủy cô , khi Tư Đồ Dĩnh trả lương bao nhiêu năm của nguyên chủ cho Gia Cát Mạt Nhi, Gia Cát Mạt Nhi hiển nhiên cảm thấy cô còn chỗ nào thể uy h.i.ế.p cô nữa.
Và Trì Thu Thủy cũng cho rằng cô và Gia Cát Mạt Nhi xé rách mặt , thì chẳng cần tỏ thiện gì.
Trì Thu Thủy : "Được thôi, thế thì chống mắt lên xem đại tiểu thư thế nào cho tiệm của mở tiếp ."
Trì Thu Thủy đếch sợ, đúng như cô , Gia Cát Mạt Nhi nhận sự yêu mến của bao là nhờ cái nhãn mác mà công chúng gán cho cô . Những lời cô , chẳng là tự dâng cái thóp tay cô ?
Phải là cô lắp camera trong phòng khách đấy, loại Blue-ray, nét căng còn cả ghi âm!
Nụ mặt Gia Cát Mạt Nhi nhạt , ác ý trong mắt cũng giảm bớt đôi chút. Cô gia đình cảnh cáo , ngược đãi, trêu chọc Trì Thu Thủy nữa. Nhất là cô , tuy cô trả lương cho Trì Thu Thủy, nhưng thất vọng về cô .
Cái ánh mắt thất vọng đó Gia Cát Mạt Nhi thấy nhiều , cả ngoài mặt lẫn lưng. dựa cái gì mà Trì Thu Thủy nhận sự dịu dàng của cô ? Mẹ cô từ nhỏ đến lớn, đem chút dịu dàng ít ỏi đó dành hết cho Trì Thu Thủy, dựa cái gì? Dựa cái gì chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-574.html.]
Mẹ cô càng như thế, Gia Cát Mạt Nhi càng hận Trì Thu Thủy, cô càng hành hạ Trì Thu Thủy, thế nên cô mới quỵt lương của Trì Thu Thủy, bắt Trì Thu Thủy học cái cái , chẳng thời gian mà học văn hóa, hơn nữa cô còn ngơ khi Gia Cát Phiến xúi giục khác bắt nạt Trì Thu Thủy.
chính vì thế, cô vẫn thất vọng về cô vì Trì Thu Thủy, Gia Cát Mạt Nhi hiểu tại .
Gia Cát Mạt Nhi cảm thấy xứng đáng những thứ nhất đời, cô thấy thứ của đều hảo, gia thế đỉnh cao, dung mạo xuất chúng, mấy thanh mai trúc mã trai, còn những lớn tuổi luôn dung túng cô việc.
Gia Cát Mạt Nhi cảm thấy tì vết duy nhất trong cuộc đời , chính là việc cô thích Trì Thu Thủy hơn cô .
"Trì Thu Thủy, cô ? Bố cô hai hôm một khoản tiền thưởng, họ mua cho em trai cô bao nhiêu là đồ ." Gia Cát Mạt Nhi xong, thảnh thơi Trì Thu Thủy, cô đang đợi Trì Thu Thủy tức điên lên (phá phòng).
Trì Thu Thủy chẳng thèm , chuyên tâm móng cho cô . Đau lòng cái gì chứ, với Trì Thu Thủy thì cửa .
Ngay cả nguyên chủ khi thấy bố thiên vị trắng trợn như thế cũng chẳng còn giận buồn nữa , vốn dĩ là thứ từng , thì cần gì thất vọng.
Gia Cát Mạt Nhi thấy vẻ mặt bình thản chút gợn sóng của cô, chán ngắt, cuối cùng tìm chuyện để nữa, cô thấy Trì Thu Thủy bây giờ cứ như một tảng đá, một tảng đá cứng đầu cứng cổ.
"Trì Thu Thủy, dù cũng là khách hàng của cô, cô một câu nào là ý gì? Cô vẫn giận chuyện phát lương cho cô ? cô cũng khả năng tiêu xài của mà, tháng nào cũng tiêu lố tay, bao nhiêu thứ mua, cô tiền tiêu cô hỏi thì cô thiếu chứ!" Biểu cảm của Gia Cát Mạt Nhi vẫn ngây thơ như thế.