Tôi Có Một Cái Group Chat Toàn Người Xuyên Không - Chương 83

Cập nhật lúc: 2026-02-18 08:19:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm qua tròn một ngày, bà ở nhà, copy bộ camera giám sát cảnh Diệp Băng Băng và Lâm Tịch khu chung cư khắp nơi, xem kỹ từng khung hình một. Những dáng , động tác, chi tiết đó, cái nào mà chẳng giống Băng Băng nhà bà chứ?

Bà bảo chồng tra nơi việc của Lâm Tịch, tìm , do dự lâu, cuối cùng vẫn đến xem. Bà ý gì khác, bà chỉ đến hỏi xem, con gái bà lúc , thế nào, trách bà .

"Cô ơi, cô đều đoán mà, ạ?" Nhắc đến chuyện , Lâm Tịch thở dài trong lòng, cô cũng phát hiện lúc từ Diệp gia trở về phòng trọ, cô ánh đèn trong phòng bóng.

khỏi phòng, bóng của cô hiện như bình thường.

Mẹ Diệp chớp mắt, vì mấy ngày nay quá nhiều, nước mắt cạn khô, chỉ thấy chua xót thôi: "Thật hả, là thật hả. Lúc con bé , trách chúng ? Nếu chúng gán ghép con bé với Phong Vinh, con bé cũng sẽ ..."

"Không ạ, trách cô chú ." Lâm Tịch ngay.

Lời an ủi của cô khiến tảng đá lớn trong lòng Diệp rơi xuống đất. Bà qua khuôn mặt Lâm Tịch, như thể đang con gái : "Con bé sẽ chứ?"

"Đại phú đại quý, hỉ lạc vô ưu." Câu , là lời chúc nguyện lớn nhất của Lâm Tịch dành cho Diệp Băng Băng.

"Thế thì , thế thì ." Mục đích đến đây của Diệp đạt , thần trí cũng chút hoảng hốt. Diệp Minh Minh đỡ tay bà, mới khiến bà ngã.

Họ nhận câu trả lời , liền chuẩn về, khi , Diệp đưa điện thoại riêng và mã QR Wechat của cả nhà cho Lâm Tịch: "Tiểu Lâm, cháu cần giúp đỡ gì, cứ đến tìm cô, việc gì cô chú , sẽ hết cho cháu."

Diệp gia truy cứu phận thật sự của Lâm Tịch, họ chỉ duy trì chút tình cảm hương hỏa . Coi như là vì con gái của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-cai-group-chat-toan-nguoi-xuyen-khong/chuong-83.html.]

Lâm Tịch nhận lấy, tiễn họ cổng khu vật liệu xây dựng. Vừa về đến cửa hàng, cô chị Tú bảo: "Tiểu Tịch, đơn hàng đó của em lắp đặt xong xuôi hết , khách hàng nghiệm thu vấn đề gì cả."

Lời của chị Tú khiến Lâm Tịch nở nụ thật tươi: "Thế là em thể cần đến nữa đúng ạ?"

", hoa hồng và lương của em, ngày 15 tháng sẽ chuyển cho em." Nhân viên kinh doanh của cả khu vật liệu xây dựng đều lịch trả lương cố định ngày 15. Cửa hàng cụ thể sẽ tùy tình hình mà chậm trễ một thời gian.

Lâm Tịch vui vẻ vô cùng, lấy ngay điện thoại gọi cho bà nội. Bà nội cô họ hàng bảo Lâm Tịch trả phần lớn nợ nần, ngày nào cũng ở nhà đếm ngày đợi Lâm Tịch về. Biết cô sắp về, khép miệng, bảo ngay là sẽ mua thịt bò về, món thịt bò khô cô thích ăn nhất.

Lâm Tịch chuyện với bà nội vui vẻ hớn hở, Hà Xuân từ bên ngoài về, thấy cảnh sắc mặt trầm xuống, tay cũng vô thức sờ lên cổ tay .

Đợi đến giờ tan tầm, tin Lâm Tịch ngày mai sẽ đến nữa, Hà Xuân cuống lên, cũng chẳng đợi nhờ xe Vương tổng của cô nữa, bước nhỏ đuổi theo Lâm Tịch.

"Chị Tiểu Tịch, chuyện với chị."

Lâm Tịch : " chẳng gì để với cô cả, mấy cái tính toán nhỏ nhen của cô cũng đừng múa may mặt , với cô, là nể tình đồng nghiệp một thời gian. bây giờ chúng đồng nghiệp nữa, khách sáo với cô ."

"Điện thoại của bật chế độ ghi âm, chỉ cần cô những lời nên , đoạn ghi âm cuộc gọi sẽ xuất hiện mạng, trong đồn cảnh sát. Cô suy nghĩ cho kỹ."

Gió mùa đông lớn, thổi bay mái tóc mũ của Lâm Tịch, tôn lên đôi mắt lạnh lẽo như dòng suối mùa đông của cô. Những lời Hà Xuân định đến miệng, nghẹn thốt nên lời.

 

 

Loading...