“Nguyệt Nguyệt, con thấy đào bẫy trong sân dọn sạch tuyết bên ngoài tường tốn công hơn?”
Lương Khang Thời đang suy tính. Nếu ngăn bầy sói nhảy sân, dọn sạch lớp tuyết dày ngoài tường. Ít nhất, khu vực hai ba mét xung quanh cần xử lý gọn ghẽ. Nếu , lũ sói trèo qua cũng quá dễ dàng.
Cách khác là… cứ để chúng nhảy tính tiếp! Trong sân giờ dọn sạch tuyết, tường cao gần ba mét, sói nhảy cũng đáp đất. Nếu bên là bẫy chông sắt, chừng còn thể hạ gục vài con, đỡ lo ngay ngáy.
Lương Hàm Nguyệt cầm xẻng gõ xuống mặt đất, nhíu mày: “Bố, đất đông cứng như đá, nhà rộng thế , đợi đào xong bẫy chắc mùa đông cũng trôi qua luôn.”
Dọn tuyết bên ngoài cũng chẳng việc dễ, nếu Lương Hàm Nguyệt chẳng đề xuất xây cao tường. trời lạnh thế , xi măng trát đông cứng, đến xuân tan băng chắc chắn sẽ sập, còn nguy hiểm hơn.
…Bẫy, sói nhảy xuống, đ.â.m bẫy… Một ý tưởng lóe lên trong đầu cô.
“Ai nhất định đào hố mới bẫy? Trải đinh sắt, mảnh kim loại sắc nhọn mặt đất ? Tường cao ba mét, lực rơi xuống đủ mạnh để đ.â.m xuyên da thịt .”
Cô dùng xẻng đ.á.n.h dấu nền tuyết: “Bầy sói nhảy xuống chắc chắn sẽ đáp trong . Để chắc chắn thì mở rộng phạm vi một chút.”
“Trải đầy những thứ sắc nhọn. Loại ngắn để đ.â.m móng vuốt, loại dài thể xuyên bụng. Đảm bảo con nào đáp xuống sân là trọng thương ngay lập tức.”
Mắt Lương Khang Thời sáng rực. Kế hoạch gọn gàng, hiệu quả mà tốn sức!
Cả hai nảy sinh một vấn đề khác: Lấy nhiều vật sắc nhọn đến thế?
Mảnh chai và đinh thì thể gom góp, nhưng sắt dài thì ? Muốn trải quanh sân cần một lượng nhỏ.
“Mấy thứ con hàng sẵn đấy.” Lương Khang Thời chợt nhớ . “Hình như gọi là ‘tấm gai chống trộm’. Hồi chú Hoàng con mới mua biệt thự, bố từng xem cùng. Loại gồm một tấm sắt, bên chi chít lưỡi d.a.o mỏng. Người bảo để phòng trộm hiệu quả. Cuối cùng chú Hoàng mua, con cũng mà, khu nhà của chú an ninh . Với , loại trông đáng sợ, sợ nhỡ trộm thật thì thành án mạng mất.”
Đây chẳng thứ họ đang c.ầ.n s.ao?
Lương Hàm Nguyệt lập tức bố đầy mong chờ.
Lương Khang Thời lưỡng lự một chút: “Bố nhớ địa chỉ chỗ bán đó. Là một cửa hàng vật liệu nhỏ ở đầu làng, ngay cạnh đường cái. Hàng chất đống ngoài sân, phía là nhà của chủ quán. giờ đến hỏi, họ còn bán .”
Lương Khang Thời nghĩ ngợi một lúc quyết định thể bỏ qua cơ hội :
"Thế , cứ sẵn mấy tấm chông tự chế. Nếu thiếu dây thép thì dùng cọc gỗ vót nhọn cũng . Đợi tới chú Hoàng ghé chơi, bố sẽ nhờ chú chở tìm cái cửa hàng vật liệu xem . Chú xe trượt tuyết, ngoài cũng tiện hơn nhiều."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-110-cai-bay.html.]
Có phương án đối phó với đàn sói, Lương Hàm Nguyệt mới tạm yên tâm, căng thẳng trong lòng cũng dịu , chân mày giãn đôi chút.
Muốn chông bẫy, cần cọc gỗ vót nhọn. Số cây mà Lương Hàm Nguyệt c.h.ặ.t trong gian đó dùng gần hết—đầu tiên là dựng nhà, đó là đóng đồ nội thất. Giờ thì chẳng còn bao nhiêu.
Cô xách theo mấy cây rìu, chuẩn rừng phía c.h.ặ.t thêm ít gỗ. Bước ngang rìa khu rừng cũ, cô nhận nơi cây cối thưa hơn nhiều do cô c.h.ặ.t khá nhiều cây. chính vì mà đám cây bụi bên mọc um tùm hơn hẳn.
Cô băng qua khu rừng quen thuộc, đảo mắt xung quanh. Đột nhiên, cô dừng bước— hình như một dòng chữ thoáng lướt qua mắt cô thì ?
Do trong tầm của cô thỉnh thoảng sẽ xuất hiện thông báo từ Trân Mẫn và Lương Khang Thời khi họ xin gian hoặc lấy đồ , nên ngay khi thấy chữ xuất hiện, cô nghĩ hoa mắt, mà lập tức đảo mắt tìm kiếm.
Không cửa sổ thông báo nào cả.
Lương Hàm Nguyệt lùi vài bước.
Tìm thấy .
Ngay mặt cô là một cây non cao cỡ nửa , phía lơ lửng mấy chữ xanh lá: Cây táo (Giai đoạn mầm non).
Chẳng lẽ là mấy cây táo hoang đây cô c.h.ặ.t mọc ? Không đúng. Lúc cô c.h.ặ.t đều là Cây táo hoang, cho loại táo xanh chua loét, khó ăn vô cùng.
Cô vòng quanh cây non mấy lượt, chợt nhớ —lúc mấy quả táo hoang cô hái về, để trong ba lô bao lâu thì chúng biến thành hạt táo hoang. Sau đó, cô tiện tay đào hai cái hố, vùi chúng xuống đất ngay khu vực .
Hạt táo hoang thể mọc thành cây táo ? Quan trọng hơn, cây táo chữ "hoang" trong tên, nghĩa là nó sẽ táo ngon chứ loại chua lét như ?
Trước đây trong game thiết lập . nhớ thì nhiều loại cây mọc từ hạt cũng chữ "hoang" trong tên, chẳng hạn như hạt lúa hoang, nhưng khi thu hoạch thì lúa thường.
Nếu , Lương Hàm Nguyệt lập tức suy luận một bước xa hơn: Hạt giống hoang dã cả, chỉ cần thu hoạch hạt gieo trồng , là thể thuần hóa thành cây trồng bình thường.
Vậy thì… hạt đào từ những quả đào hoang cũng thể mọc thành cây đào đúng ? mà lúc đó cô ăn xong mấy quả đào hoang , hạt đào cô ném nhỉ? Lương Hàm Nguyệt cố lục trí nhớ, nhưng chẳng nhớ vứt chúng ở chỗ nào.
Thôi kệ! Nếu tới c.h.ặ.t cây rớt đào dại, Lương Hàm Nguyệt nhất định sẽ chôn hạt đào ngay bên cạnh cây táo, ngày qua ngày, tháng qua tháng, hy vọng nơi sẽ thành một vườn cây trĩu quả, cho cô thu hoạch thật nhiều táo giòn và đào ngọt!
Lương Hàm Nguyệt tiếp tục tiến về phía . Giờ cô quá quen tay trong việc c.h.ặ.t cây, chỉ cần liếc qua lá là thể phân biệt là cây đoạn, cây bạch dương và cây táo.