Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 123: Đường thông

Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:52:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước tượng Táo Quân, hai đĩa sủi cảo đặt đối xứng, kèm theo một đĩa bánh bao chấm điểm đỏ, một củ cải khắc hoa ( vẻ ... méo), một đĩa đậu phộng và một dĩa nem rán.

 

Lương Khang Thời chắp tay vái lạy, dâng hương lên Táo Quân. Điều ước của giản đơn, cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong cả nhà bình an khỏe mạnh, cơm ăn áo mặc là đủ.

 

Trân Mẫn bên cạnh, thở dài một tiếng: “Không chị cả thế nào ...”

 

Những năm , thời gian Trân Mẫn đều ghé thăm nhà Trân Lệ. Cha mất sớm, với bà, Trân Lệ chính là thứ hai, nơi nào chị cả, nơi đó chính là nhà ngoại của bà.

 

Theo lời Hoàng Nhất Phong, khu thôn Điền nơi Trân Lệ sống quân đội kiểm soát, an hơn bất cứ . tận mắt thấy , chính miệng chị một câu, Trân Mẫn vẫn thấp thỏm yên.

 

Lương Khang Thời vỗ nhẹ lưng vợ, trấn an: “Lần thằng Phong đến đây, sẽ hỏi mượn xe trượt tuyết của nó, một chuyến đến thôn Điền. Nếu , ít nhất cũng gọi chị cả đôi câu, như em cũng an tâm hơn.”

 

Ông dứt lời, bên ngoài bỗng vang lên một giọng khiến Trân Mẫn tin tai :

 

“Tiểu Mẫn! Em nhà ? Trời ơi, cái tường nhà em cao quá, chị chui từ đây?”

 

Trân Mẫn vội vã mở cửa chạy , Lương Khang Thời cũng lập tức với lấy áo khoác của vợ theo.

 

“Chị cả!” Mắt Trân Mẫn đỏ hoe ngay tức khắc.

 

Lương Khang Thời vội đỡ lấy thùng xốp tay Trân Lệ và cái túi lớn chị đang đeo lưng.

 

Vừa trèo xuống từ cái thang bên tường rào, Trân Lệ Trân Mẫn ôm c.h.ặ.t cứng: “Chị, dạo chị khỏe ?”

 

“Khỏe lắm, chị với Vi Vi đều . Không đói, lạnh. Còn em thì ?” Trân Lệ vỗ nhẹ lưng em gái.

 

“Nhà em cũng .”

 

“Mẹ ơi, mau đưa dì cả nhà chứ? Ngoài lạnh thế, lên giường lò sưởi cho ấm nào!” Lương Hàm Nguyệt vội lên tiếng cắt ngang màn tâm sự. Trân Mẫn vì vội vàng chạy mà mặc phong phanh, còn Trân Lệ chẳng ngoài trời bao lâu, đến mức mũi đỏ bừng lên . Để thêm lát nữa là hai cóng mất!

 

đúng! Chị cả, mau nhà !” Trân Mẫn hít hít mũi, nhanh ch.óng kéo chị trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-123-duong-thong.html.]

 

Vừa bước nhà, Trân Lệ thấy Lương Hàm Nguyệt pha sẵn một cốc nước đường đỏ. Bà vốn khát khô cả họng, liền bưng lên uống một cạn sạch.

 

Uống xong, bà đặt cốc xuống, cảm thán: “Chị từ đầu thôn , mấy cái nhà cũ quen thuộc đều tuyết vùi lấp hơn nửa, suýt nữa thì tìm nhà em. May mà hỏi dân làng, họ bảo cứ thấy mái nhà nào sáng lấp lánh nhất thì chính là nhà em. Chị tới gần mới thấy, đất còn rải đầy chông nhọn, thật đúng là đáng sợ!”

 

“Mấy cái bẫy đó tụi cháu mới đặt gần đây thôi.” Lương Hàm Nguyệt , chút áy náy. “Trên núi nhà sói, rảnh quá nên bày mấy cái cho an hơn chút. thôi chuyện nữa. Dì, dì xa qua đây thế?”

 

Trân Lệ vẻ thần bí: “Đường từ thành phố về làng Lương thông ! Mùng hai là thông xong.”

 

Cái gì? Đường thông? Nhà họ ở sát ngay đường cái mà đến giờ còn ! Nghĩ cũng , từ mùng Một chúc Tết, cả nhà gần như chỉ ru rú trong nhà vì sợ đụng bầy sói.

 

“Vậy là chị Vi Vi lái xe chở dì tới ? Sao cháu thấy chị ?” Lương Hàm Nguyệt thắc mắc.

 

“Không ,” Trân Lệ lắc đầu. “Vi Vi ở nhà trông mấy cái nhà kính trồng rau. Dì một , nhưng cũng tự lái xe, mà là nhờ xe của .”

 

Nghe tới đây, Lương Hàm Nguyệt lập tức hiểu . Thì , chỉ đơn giản là đường thông, mà chính quyền còn tổ chức đưa từ thành phố về các thôn làng. Các trung tâm tị nạn đang quá tải, nên họ bắt đầu thống kê xem ai ở nông thôn, ai nhu cầu về quê. Những thể nhờ xe điều phối từ thành phố, giúp họ đoàn tụ gia đình, giảm áp lực cho trung tâm. Trân Lệ chính là một trong những may mắn đó.

 

“Khoan !” Trân Mẫn bỗng nhận gì đó đúng. “Em với chị là tụi em chuyển về thôn sống! Với , chị nhờ xe từ trại tị nạn về đây, nhưng từ nhà chị tới trại tị nạn thì kiểu gì?”

 

Trân Lệ gượng hai tiếng, đáp.

 

Trân Mẫn càng nghĩ càng thấy , đột nhiên vỗ đùi cái bốp: “Chắc chắn chị đến nhà cũ của em !”

 

Nghĩ đến đây, mắt bà đỏ lên. Giữa thời tiết âm 40 độ, chị cả còn cõng theo đống đồ chạy đến tìm em gái, mà chỉ nhận một căn nhà trống , chẳng ai báo tin cho chị . Chắc chị chạy vạy khắp nơi, dò hỏi đủ kiểu, cuối cùng mới tìm cách đến đây. Nghĩ đến cảnh đó, Trân Mẫn thấy vô cùng áy náy.

 

“Cũng cực khổ như em tưởng .” Trân Lệ sợ em gái nghĩ lung tung, bèn giải thích: “Giờ đều dọn hầm trú ẩn hết , chị tưởng em cũng ở đó, nên định mang ít đồ tới cho em."

 

"Thôn Điền là vùng chuyên trồng rau, hằng ngày xe vận chuyển hàng thành phố. Chị chỉ cần một tiếng, họ liền cho chị nhờ xe. Khi đến nơi, mấy bộ đội còn cẩn thận giao chị cho cảnh sát phụ trách khu em ở, nhờ họ kiểm tra xem em đang ở trung tâm nào."

 

 

 

Loading...