"Chị mới ở chỗ chờ hai tiếng, liền một cảnh sát bảo sống cùng khu với em, trong tiểu khu dọn . chị tên em, liền bảo còn quen Lương Tử, là hàng xóm lầu nhà em.”
Lương Khang Thời ngạc nhiên: "Em hàng xóm nào cảnh sát nhỉ?"
Trân Lệ đáp: "Cậu cao to lắm, hình như họ Bành. Còn nhờ em mà mới thành cảnh sát. Lúc đó chị cũng hiểu lắm, mà chỉ lo tìm hai đứa nên chẳng hỏi kỹ."
Lương Khang Thời lập tức bừng tỉnh: "À, là Bành Huy chứ gì!"
Khi khu chung cư của họ xảy vụ cướp đầu tiên, chính Bành Huy dũng cảm bắt sống ba tên cướp. Sau đó, khi cả nhà Lương Hàm Nguyệt tham gia đăng ký l..m t.ì.n.h nguyện viên ở trại tị nạn, Lương Khang Thời từng buột miệng đề xuất với cảnh sát phụ trách rằng thể tuyển chọn thêm nhân sự từ những công dân dũng cảm gần đây.
Không ngờ đề xuất thành hiện thực thật.
Trân Mẫn trừng mắt Lương Khang Thời: "Đừng xen ngang nữa! Chị cả, chị kể tiếp !"
Trân Lệ : "Biết hai đứa chuyển về nông thôn, chị cũng tưởng cách nào đến thăm . May mà Bành gần đây xe đưa về làng, bảo chị cứ ở tạm trong trại tị nạn một ngày, hôm sẽ xe chở về. Đấy, chị cứ thế mà đến đây thôi, khổ sở gì cả, dọc đường xe."
Giọng kể của Trân Lệ nhẹ như mây bay, nhưng sự thật là vì bà thuộc diện đăng ký ở trại tị nạn, nên phát thực phẩm. May mà khi , bà gói sẵn một túi bánh bao chín để mang cho Trân Mẫn, thế là từ lúc rời nhà đến khi đến làng Lương, suốt một ngày rưỡi trời bà chỉ cầm cự bằng bánh bao nguội. Những chuyện bà , sợ em gái đau lòng.
Trân Mẫn thấy chị trễ nải quá lâu, sắc mặt mới dịu : "Chị đói ? Em nấu gì cho chị ăn nhé?"
Trân Lệ xoa bụng: "Đói chứ! Cứ hâm cơm nguội cho chị là ."
Trân Mẫn lập tức bật dậy, sai Lương Hàm Nguyệt: "Con đem thịt viên chiên hôm với súp đậu hũ sườn non tối qua hâm nóng . Còn sẽ nấu thêm một bát mì cho dì con!" Bà đoán rằng chị chắc thiếu rau, nhưng dạo ăn thịt .
Trân Lệ cũng dậy theo: "Khoan , Nguyệt Nguyệt, đừng vội! Dì mang cho cả nhà một món quà đây !"
Bà kéo mấy cái túi to đùng mang theo , lột lớp chăn dày bọc ngoài chiếc thùng xốp trắng, mở nắp . Bên trong là những quả dâu tây đỏ mọng, căng bóng, thôi thấy chảy nước miếng.
"WOA!!!" Lương Hàm Nguyệt suýt chút nữa kêu thành tiếng. Đừng nghĩ rằng cái "hòn đảo mang theo" là sẽ ăn uống thỏa thích, đến giờ cô vẫn đạt tới cảnh giới "trái cây tự do" . Trên đảo chỉ dại dại hoang dại, mấy cây ăn quả cô trồng vẫn còn non nớt, trong kho dự trữ thì chỉ còn ít trái cây sấy khô, còn ăn sạch từ lâu.
Mà dâu tây ... quả nào cũng to cỡ quả trứng gà, đỏ au lấp lánh, mở hộp là hương thơm tràn ngập khắp phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-124-duong-thong.html.]
Cô còn kịp cảm thán thì chiếc thùng thứ hai mở —bên trong là những quả cherry tím đỏ, căng mọng như hồng ngọc.
Lương Hàm Nguyệt mắt tròn mắt dẹt: "Dì ơi, dì lấy ở thế?!"
Giữa thời buổi còn đau đầu vì một mớ rau xanh, mà dì cả vác cả một thùng dâu tây, một thùng cherry, vượt mấy chục cây mang đến tận nhà cô!
Trân Lệ thấy vẻ mặt sững sờ của ba con, nở nụ mãn nguyện:
"Quên ? Thôn Điền vốn trồng rau củ và trái cây mà! Dâu tây là nhà dì trồng trong nhà kính, còn cherry là đổi của nhà khác. Ngoài còn một túi rau ..." Bà lấy đồ giới thiệu, "Đây là đậu cô-ve, đây là cải cúc, đây là bắp cải... May mà dì kẹt ngoài trời lâu, rau vẫn còn tươi nguyên!"
Bà dặn dò Lương Hàm Nguyệt: "Dâu tây với cherry ăn nhanh đấy, dì kẹt hai ngày trong trại tị nạn , sắp hỏng đến nơi ."
Trân Mẫn nấu xong mì, hâm nóng thịt viên và súp đậu hũ sườn non xong hết, bày lên bàn: "Chị cả, mau ăn ! Một vác cả đống đồ , cực quá ! Lẽ bọn em đến thăm chị , báo chị chuyện chuyển nhà, ai ngờ cứ ru rú ở nhà mãi, đến đường thông lúc nào cũng chẳng ."
Trân Lệ cầm đũa lên bật : "May mà em đến tìm chị đấy! Nếu , hai đứa lạc luôn! Chị thì thông tin nhanh lắm nhé, đừng tưởng chị chỉ ru rú ở thôn Điền, chị thường xuyên ngóng tin tức từ mấy chú bộ đội đóng quân ở đó đấy!"
Trân Mẫn và Trân Lệ đối diện , Trân Lệ cắm cúi ăn, thỉnh thoảng tán gẫu với em gái vài câu chuyện nhà.
Lương Khang Thời sang rủ Lương Hàm Nguyệt: "Nghe xe đưa về làng , bố ngoài xem náo nhiệt ?"
Lương Hàm Nguyệt lập tức bật dậy lấy chiếc áo choàng lông sói của : "Con với bố!"
Bên ngoài quả nhiên nhộn nhịp, ngay con đường chính chạy qua làng, gần nhà cô, một chiếc xe tải thùng đang đỗ. thấy mấy đưa về từ thành phố , chắc họ về nhà hết .
"Anh Lương!" Một đàn ông cạnh xe bất ngờ vẫy tay gọi Lương Khang Thời. Ông còn đang mải lo xem náo nhiệt, khẩu trang với mũ cầm trong tay kịp đeo lên, thế mà nhận .
Lương Khang Thời qua ngờ ngợ: "Là... Bành Huy?"
"Chứ còn ai nữa!"