Lương Khang Thời và Bành Huy tán gẫu một lúc. Trong lúc trò chuyện, Bành Huy kể về cách nhận công việc hiện tại.
Thì , viên cảnh sát Trương – thấy đề xuất của Lương Khang Thời – tuy chức vụ cao, nhưng ông chú Phó Cục trưởng. Sau khi ý kiến, mang báo cáo, bàn bạc một hồi cấp thấy cũng lý. Thời điểm đó, các vụ cướp giật liên tục xảy , cảnh sát chỉ lo chở đến mấy khu tạm trú thôi đủ mệt bở tai, kể giai đoạn tiếp theo còn tính chuyện di tản bộ dân trong thành phố xuống hầm trú ẩn.
Nhờ , Bành Huy mới triệu tập đội cảnh sát một cách tạm thời. Cảnh sát Trương cũng sống gần khu nhà của Lương Hàm Nguyệt, nếu thì chẳng phân công về đây tuần tra. Vì thế, Bành Huy và cảnh sát Trương dịp gặp thường xuyên, qua một tán gẫu, mới hóa đề xuất ý kiến ban đầu chính là Lương Khang Thời.
“Anh Lương, em cảm ơn nhiều lắm, chứ bây giờ kiếm công việc dễ.”
“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn.” Lương Khang Thời xua tay liên tục. “Anh dám nhận công lao. Kiểu gì họ cũng sẽ tuyển thôi, còn khối đủ điều kiện. Em nhận chẳng qua là nhờ em khỏe mạnh, còn gan , dám tay nghĩa hiệp, liên quan gì đến .”
Sau chuyện , mối quan hệ giữa hai bỗng thiết hơn hẳn. Lương Khang Thời liền nhân cơ hội hỏi thăm tình hình: “Cái đường từ làng thành phố, bọn thể lái xe ?”
Nghe , Bành Huy tỏ vẻ lưỡng lự: “Theo lý thuyết thì chạy , nhưng em vẫn khuyên đừng tùy tiện lái xe ngoài.”
“Tại ?” Lương Khang Thời đang định lái xe đưa Trân Lệ về nhà, thế thì khỏi ngạc nhiên.
“Lạnh quá , động cơ dễ tắt máy lắm. Xe của bọn em qua chỉnh sửa mới dám chạy ngoài trời. Chứ mấy chiếc xe bình thường mà đề nổ là xác định. Em gặp khối lái xe ngoài, cuối cùng tắt máy giữa đường, chạy bộ tìm cứu. Không chỉ tắc đường, mà lỡ xui xẻo mắc kẹt giữa đồng m.ô.n.g quạnh, chẳng thấy bóng , thì coi như tiêu!”
Bành Huy thêm: “Anh đang lo cho chị cả đúng ? Cái dễ mà. Hai hôm nữa em lấy danh sách vật tư, tiện thể chở chị lên thành phố luôn. Chị ở thôn Điền, xe từ khu trú ẩn chạy về đó như cơm bữa, tìm một chuyến quá giang khó .”
“Vậy thì phiền em .” Lương Khang Thời thật lòng cảm kích. Ông cũng dám chắc xe nhà c.h.ế.t máy giữa đường , từ lúc trời trở lạnh đến giờ, xe khởi động nào, mà xăng cũng chẳng còn bao nhiêu.
Sau khi xác nhận còn ai trong làng rời , Bành Huy chuẩn lái xe đưa nhóm dân làng đuổi ngoài đến khu trú ẩn.
“Em đây, Lương.” Anh vẫy tay từ ghế lái.
“Đi đường cẩn thận, thuận buồm xuôi gió nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-126-long-nguoi.html.]
—
Sau khi họ về đến nhà, Trân Lệ mới Bành Huy rời .
Trân Lệ lo lắng : “Giờ đây? Chị định theo xe của về mà.”
Lương Hàm Nguyệt giải thích: “Dì ơi, dì cứ ở nhà chúng vài hôm, nghỉ ngơi xong , Bành Huy sẽ còn về làng Lương nữa, lúc đó dì thể theo .”
Không còn cách nào khác, Trân Lệ vốn dĩ chỉ giao trái cây và rau củ xong luôn, phiền nhà Lương Hàm Nguyệt. Giờ thì buộc ở hai ngày, bà lo lắng về con gái Điền Vi: “Không con bé thể thu xếp xong việc ở nhà kính .”
Trân Mẫn an ủi bà : “Vi Vi gì cũng cẩn thận và giỏi giang, mấy ngày mà lo. Chắc chuyện gì .”
Rồi bà hỏi thăm tình hình nhà Trân Lệ: “Mấy hôm nay các chị ăn uống thế nào? Em rau củ thiếu, nhưng các chị ít nuôi gia súc, thịt ?”
Trân Lệ tươi đáp: “Có ăn đầy đủ lắm! Bọn chị bán rau cho chính phủ, chia vật tư đàng hoàng. Không chỉ thịt, mà còn cả gạo và bột mì nữa. Nếu chị mang vác nổi, chắc chắn mang cho nhà các em hai bao .”
Lương Khang Thời vội vàng từ chối: “Chúng em là nông dân, thiếu gì lúa gạo. Mỗi hai tuần làng tổ chức chợ trao đổi, chúng em đổi khá nhiều lúa gạo , đủ ăn .”
Trân Lệ cũng rõ chuyện gia đình họ từ thành phố về làng Lương thế nào, mà thấy cái bàn ở nhà họ giống hệt bàn khách trong phòng khách của họ ngày xưa, cứ tưởng họ chuẩn chuyển nhà từ lâu , thế nên nghi ngờ gì về việc họ đổi lúa gạo lấy vật phẩm. Bà chỉ thấy em gái hồng hào, tóc mượt mà, mặt hề thiếu sức sống, chắc chắn nhà họ ăn no đủ, thiếu chất dinh dưỡng.
Khi Trân Lệ ở nhà, Lương Hàm Nguyệt thể gian đảo thường xuyên nữa. Tuy nhiên, cô bận rộn giải thích cho về tỷ lệ đổi vật tư, thống kê lượng lúa gạo của dân làng đổi , và tìm cách đổi thêm vật tư cho gia đình , nên thời gian đảo nhiều, chỉ thỉnh thoảng mấy để đổ thức ăn cho gà và vịt.
Cô ăn những quả dâu tây ngọt ngào thơm ngon chăm chú danh sách đổi vật tư, khỏi thở dài: “A! Dâu tây thật là ngon!”
—