Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 129: Lòng người

Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:52:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã đưa đến tận miệng , Trân Lệ đành há miệng c.ắ.n, nhai lắp bắp: "Dì hai ăn đào lắm, thôi, hai con ăn ."

 

Trong nhà kính của Trân Lệ cây đào, mấy quả là đổi với khác chứ dễ dàng mà như bà .

 

Không ăn, nhưng Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn cứ phiên đút, đút mãi đến nỗi Trân Lệ lùi : "Hai ăn , cả nửa đĩa đấy!"

 

 

Khi Lương Khang Thời về, ông thỏa thuận với bảy gia đình đồng ý giúp họ đổi xăng. Ông cụ Tứ nhận điểm, Vạn Thuý cũng lấy 5 cân gạo mà họ định trả, cộng với 20 lít xăng thể đổi từ nhà Lương Hàm Nguyệt, tổng cộng họ thể đổi 160 lít xăng, tiêu tốn 1400 điểm. 1500 điểm sẵn trong nhà thì đủ.

 

Họ cũng đổi thêm một ít than, mặc dù đó mua 5 tấn, nhưng năm nay dùng hơn 2 tấn, mùa đông còn qua, nghĩ đến mùa đông năm .

 

Lương Hàm Nguyệt : "Con sẽ lo phần điểm để đổi than, ngày mai con đến nhà ông cụ Tứ kiểm tra tình hình đổi vật phẩm của dân làng, thấy nhà nào nhiều lúa, con sẽ hỏi xem thể đổi lấy chút gì đó ."

 

Trân Lệ ở đây, nên Lương Hàm Nguyệt một cách khéo léo. Những thứ mang đổi chính là gạo và bột mì trong gian mà thể ăn hết trong thời gian bảo quản. Ngô thì là lương thực thô, ngon, nếu đổi với gạo và bột mì tinh, những chắc chắn sẽ đồng ý.

 

"Ôi, nếu chuyện sớm, dì mang thêm ít đậu đũa gì đó, trong làng sẽ vui vẻ đổi với mấy món rau tươi. Gói rau 10 cân trong vật phẩm đủ ." Trân Lệ tiếc nuối.

 

"Chị hai đừng nghĩ , nhà em nhiều đồ lắm, khó khăn như chị tưởng . Cũng nhiều thứ thừa để đổi . Nhà em mua mấy chục hộp mật ong, lúc chị về em sẽ mang cho vài hộp. À, chị uống sữa bột cho lớn ? Nhà em mấy hộp, cả Lão Lương và em đều uống , nếu chị thì em sẽ lấy cho." Trân Mẫn một khiến Trân Lệ từ định mang đồ cho em gái thành từ chối việc bà nhận đồ.

 

"Ngày mai bố sẽ cùng con đến nhà ông cụ Tứ nhé." Lương Khang Thời với Lương Hàm Nguyệt.

 

Sáng hôm , nhà ông cụ Tứ đông vui náo nhiệt, từ cổng thấy tấp nập, cảnh tượng khác gì chợ phiên ngày đầu giao dịch.

 

Lương Hàm Nguyệt cửa xuống, cầm ngay đống danh sách mặt, tay đặt một tờ giấy trắng để tính toán. Cô bắt đầu thì Đỗ Khải tiến gần.

 

“Bọn chú góp cho nhà cháu 500 điểm."

 

Lương Hàm Nguyệt ngẩng phắt đầu lên: "Cái gì?"

 

Đỗ Khải giải thích: "Từ khi cháu về là giúp trong làng, mấy em trong ban cán sự là đều nhớ, mà gia đình cháu năm ngoái trồng lúa, chắc cũng chẳng còn nhiều lúa để đổi lấy điểm. Chúng , ông cụ Tứ, chú và một khác, góp chút lúa để cảm ơn cháu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-129-long-nguoi.html.]

 

Lương Hàm Nguyệt trong lòng cảm động vô cùng: "Vậy mà cháu thể nhận chứ."

 

Đỗ Khải chỉ nhẹ: "Đây là tấm lòng của , cháu cứ nhận . Mỗi nhà chỉ đóng một trăm cân ngô, ai cũng thiếu gì ."

 

"Vậy thì cảm ơn nhiều."

 

Lương Hàm Nguyệt đang định cúi xuống để kiểm tra danh sách, thì Đỗ Khải ném cho cô một quả b.o.m: "À, còn mấy nhà cũng gửi điểm cho các cháu đấy."

 

Lương Hàm Nguyệt nhướn mày: "Cái gì thế?"

 

"Vì lý do như lúc nãy thôi." Đỗ Khải mỉm , rút một tờ giấy từ cùng đống danh sách, "Dân làng cũng nhớ ân tình của cháu, cháu giảng bài, đề nghị mở chợ giao dịch, còn cái cách dùng t.h.u.ố.c trừ sâu tẩm thịt để diệt sói cô quả thật hiệu quả. Những gửi điểm cho cháu chú đều ghi ở đây, phần lúa họ gửi hôm nay đều đưa đến nhà ông cụ Tứ."

 

Lương Hàm Nguyệt tên trong danh sách, Đỗ Khải mấy em cán bộ làng bao giờ kêu gọi dân làng gửi điểm cho gia đình cô, đây đều là hành động tự phát.

 

Người gửi nhiều nhất là Lương Hà, nhà của gửi đến 200 điểm, còn thì ít hơn, 50 hoặc 100 điểm. Tên trong danh sách ghi thành hai cột, cũng đến hai ba mươi nhà. Cuối cùng, Đỗ Khải còn tổng hợp điểm ở cùng.

 

Lương Hàm Nguyệt cảm thấy mắt cay cay. Khi nghĩ đến dân quê, thường tưởng tượng họ tính toán chi li, thô lỗ và nghèo nàn, nhưng thực tế, trong họ cũng những ơn, chân thành và kiên cường. Họ ít nhưng luôn tìm cách nắm giữ những gì . Khi ai đó giúp họ, thể họ ngay, nhưng trong lòng họ luôn ghi nhớ, và khi cần thiết, họ sẵn sàng giúp đỡ mà cần nghĩ ngợi.

 

Cô nhẹ nhàng gấp tờ danh sách, cất kỹ trong túi như bảo vật.

 

Khi Lương Khang Thời hỏi Lương Hàm Nguyệt tìm nhà nào để đổi điểm , cô đặt b.út xuống, nghiêm túc trả lời: "Không cần đổi nữa, đủ . Bây giờ chúng thêm 2350 điểm." Không chỉ đủ để đổi 500 cân than, đổi gói rau và gói gia vị, mà còn dư mấy trăm điểm để đổi các vật dụng sinh hoạt.

 

Lương Khang Thời ngạc nhiên: "Cái gì?"

 

-

 

Một ngày trời trong vắt, Bành Huy lái xe từ Lâm Sơn đến, trong thùng xe chở đầy những tị nạn Lâm Sơn "trả ".

 

Lương Hàm Nguyệt giao cho Bành Huy danh sách thống kê và kiểm tra . Nhà cô gần đường, cô và Bành Huy sẽ tiếp đón, cần gọi ông cụ Tứ từ nhà sang.

 

 

Loading...