Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 139: Cá nướng

Cập nhật lúc: 2026-02-14 13:32:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cứ như kiểu thấy núi mà tưởng gần, nhưng khi gần thì còn một quãng khá xa, Lương Hàm Nguyệt cảm thấy giống như con lừa mặt cà rốt mà thể với tới. May mà cây chuối chân, cuối cùng cô cũng đến .

 

Khi thanh tiến độ đầy, cây chuối to lớn mặt Lương Hàm Nguyệt từ từ biến mất như một ảo ảnh.

 

Gỗ*7

Chuối*1

 

Chuối: Vị ngọt, tính hàn, độc, thể ăn.

 

Lương Hàm Nguyệt cần cũng . Cô chỉ trong ba lô Chuối*1 là một quả .

 

Chắc chắn , cây chuối lớn như , cây cô thấy hàng chục quả chuối, thể dùng "một" để đo lường, giống như quả dâu tây một quả một quả mà là một nắm một nắm.

 

Cô nghĩ lấy quả chuối , nhưng khi cầm trong tay, trọng lượng bất ngờ khiến cô suýt nữa đau cổ tay. Quả thật, một quả, mà là cả một buồng chuối, nặng đến mức Lương Hàm Nguyệt gần như thể cầm nổi.

 

Cả buồng chuối vỏ hề xanh, bộ đều màu vàng óng ả. Lương Hàm Nguyệt bẻ một quả và ăn thử.

 

Ngọt quá! Cô vốn thích ăn chuối, luôn nghĩ chuối vị chát. Người bảo cô là do An Thành ở miền Bắc, chuối ở miền Nam thường hái khi chín hẳn vận chuyển Bắc, nên chín đều và vị đắng.

 

Giờ thì Lương Hàm Nguyệt hiểu , chuối ngọt mềm, chút nào vị chát.

 

Khi lấy chuối, tinh thần của Lương Hàm Nguyệt lập tức phấn chấn. Cô hề nghỉ ngơi, mà tiếp tục hành trình, tìm xem trong khu rừng còn quả gì nữa .

 

Lương Hàm Nguyệt lấy chiếc la bàn, loại la bàn chỉ đường về biệt thự mà là chiếc la bàn thật mua ngoài tiệm. Cô định theo hướng tây nam, lấy kiểm tra phương hướng.

 

Cô quyết định chọn một hướng đ.á.n.h dấu cây và mặt đất, nghĩa là cô sẽ đổi hướng tại đây.

 

Đi theo hướng tây nam thể sẽ cắt ngang qua rừng, thể khu rừng sẽ rộng ngoài sức tưởng tượng của cô, một hai ngày cũng chắc hết. Nếu hai ngày nữa mà vẫn biên giới của khu rừng , Lương Hàm Nguyệt sẽ quyết định con đường cũ, trở về thảo nguyên quả mọng, từ đó thẳng về hướng tây.

 

 

Cả gia đình ăn xong những quả mọng chua chua ngọt ngọt, tiếp tục thưởng thức chuối ngọt mềm.

 

Lương Khang Thời kìm mà cảm thán: "So với chuối , chuối chúng mua ở cửa hàng đây đúng là ngon chút nào!"

 

"Đương nhiên , chỉ đến vùng trồng chuối mới thể ăn loại chuối chín như thế ." Lương Hàm Nguyệt phụ họa theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-139-ca-nuong.html.]

 

Trân Mẫn từ nãy giờ vẫn im lặng, bà đang lặng lẽ đếm lượng chuối. "Hai mươi bốn quả." Trân Mẫn gật đầu, "Chắc là ăn hết khi chúng hỏng."

 

Lương Hàm Nguyệt : “Hay là đưa hai quả cho ông bà Tứ, bảo là chú Hoàng đưa qua lúc nào đó.”

 

“Phùng T.ử dạo chẳng thấy tới nữa.”

 

ông bốn , ông bà suốt ngày khỏi nhà mà.”

 

Lương Khang Thời thuyết phục: “Thôi , mang hai quả chuối qua cho ông, cái hũ mật ong chứa mứt cũng mang theo một hũ. Dù chúng cũng ăn hết mà, ba hũ mứt đó kín, sợ trời nóng sẽ côn trùng. Miệng ông Tứ kín lắm, abg bảo ông đừng cho ai , chắc chắn ông sẽ hé lời .”

 

Lương Hàm Nguyệt trong rừng cả ngày, đây cô còn cố gắng gượng, thành quả mới chịu về. Giờ thì mệt mỏi, cảm giác như chẳng còn sức để nhấc cả ngón tay.

 

giường trong phòng của , kịp nghỉ ngơi lâu thì thấy tiếng bước chân nhỏ nhỏ vang lên sàn nhà.

 

Quả nhiên, hai cái móng vuốt vàng bé xíu cẩn thận đặt lên mép giường, Tiểu Hắc ngẩng đầu Lương Hàm Nguyệt đang bẹp giường.

 

Lương Hàm Nguyệt kéo chăn phủ lên : “Tiểu Hắc, mệt quá, chơi với .” Cô lắng một lúc trong bóng tối, thấy tiếng Tiểu Hắc rời . Cô mở chăn , quả nhiên, nó vẫn đang thẳng , ló đầu ngó , khi thấy Lương Hàm Nguyệt dậy, Tiểu Hắc vui mừng kêu lên hai tiếng, đôi tai to vàng xoeo xoé cử động.

 

Nhớ mấy ngày chơi với Tiểu Hắc. Lương Hàm Nguyệt đưa tay từ trong chăn , gọi: “Đi lấy quả bóng.”

 

Tiểu Hắc lập tức lao ngoài.

 

Nhân lúc , Lương Hàm Nguyệt khẽ di chuyển một chút, để tay cô vặn treo lơ lửng ngoài khí. Một quả bóng gỗ nhanh ch.óng Tiểu Hắc nhặt về và đặt lòng bàn tay cô. Lương Hàm Nguyệt chẳng thèm , chỉ phẩy tay ném quả bóng về hướng ngoài cửa theo trí nhớ.

 

Tiểu Hắc lập tức lao theo quả bóng. Một lúc , quả bóng xuất hiện trong tay Lương Hàm Nguyệt, nơi cô đưa ngoài.

 

Vậy là, Lương Hàm Nguyệt thành một buổi dạo chơi với ch.ó mà tiêu tốn ít năng lượng nhất thể. Chơi chán , cô lệnh cho Tiểu Hắc: “Đi lấy khăn ướt cho .”

 

Tiểu Hắc vẫn nguyên tại chỗ, như hiểu gì. Cô lặp một nữa, và Tiểu Hắc nhanh nhẹn đến cái tủ thấp trong nhà, c.ắ.n lấy một gói khăn ướt mang về. Đôi khi khi chơi xong, Lương Hàm Nguyệt lười rửa tay, nên thường bảo nó lấy khăn ướt.

 

Lau tay xong, Lương Hàm Nguyệt vươn vai một cái, thoải mái ngủ một giấc ngon lành.

 

 

 

 

Loading...