bây giờ tự bước một cái hố sâu thấy đáy ngoài đời thực thì… thật, cô cũng rén.
Lương Hàm Nguyệt siết c.h.ặ.t cây đèn pin siêu sáng trong tay, tự nhủ: "Không hang cọp, bắt cọp con!" Chỉ cần tìm khoáng sản quý hiếm, cô thể chế tạo một cái la bàn, cũng lo lạc nữa. Cô cũng thể nâng cấp d.a.o rựa sắt thành một thứ sắc bén hơn, thậm chí còn lò nấu ăn— cứ nướng thịt, nướng trứng, nướng tất tần tật thứ bằng lửa trại nữa.
Nghĩ đến viễn cảnh huy hoàng đó, cô lập tức hít sâu một , quyết tâm tiến hang.
Ánh đèn pin x.é to.ạc bóng tối, chiếu rọi con đường phía . Tiếng bước chân cô vang vọng khắp hang động, mỗi giẫm xuống đất đều phát âm thanh lớn, vang vọng dội ngược , kỹ một chút còn thấy rợn .
Cô lia đèn pin khắp vách hang, nhưng khu vực gần cửa hang đá xám trơn tru, chẳng tí dấu hiệu nào của khoáng sản.
Không ! Muốn kho báu thì sâu hơn!
Cô cẩn thận tiến về phía , cứ vài bước dùng b.út đ.á.n.h dấu lên vách đá một mũi tên đỏ, để khi chỉ cần ngược hướng là tìm lối .
Lương Hàm Nguyệt gì, vì trong gian kín như thế , âm thanh thể khuếch đại lớn. Quan trọng hơn, ai con thú hoang nào đang ngủ đó trong hang ? Cô cần giữ im lặng, để nếu bất kỳ tiếng động lạ nào, cô thể nhận ngay.
Cho đến thời điểm hiện tại, ngoài tiếng bước chân của chính , hang động yên tĩnh. Cô cũng khá xa.
Ngay lúc , một ngã rẽ xuất hiện.
Hai con đường, một lựa chọn.
Lương Hàm Nguyệt lia đèn pin qua cả hai lối, và trong khoảnh khắc ánh sáng lướt qua, một tia vàng lóe lên trong một trong hai đường hầm.
Cô lập tức dừng , tim đập nhanh hơn một nhịp.
Vàng!
Không cần suy nghĩ, cô liền tiến về phía ánh sáng vàng.
Dù trong lòng đang kích động đến mức hét lên, nhưng cô vẫn quên để ký hiệu ở lối . Sau đó, cô ngay bên vách đá nơi ánh sáng vàng rực rỡ phát , giơ đèn pin rọi thẳng lên.
Dưới ánh sáng trắng sáng rực, nền đá xám sẫm, từng vệt vàng óng ánh tỏa sáng như những đóa hoa kim sắc đang nở rộ vách đá. Thứ ánh sáng đặc trưng của khoáng vật khiến cô đến ngây .
Người lấy vàng để ví von với những điều : "tấm lòng vàng", "chân lý vàng". vàng thì lấy gì để ví von đây?
Không cần ví von gì cả. Chỉ cần thấy nó, ai cũng sẽ hiểu.
Đây là quặng vàng.
Ít nhất là bốn khối quặng vàng thể thấy ngay bề mặt.
… chúng cao, ngoài tầm với của cô. Không , chuyện nhỏ!
Cô rút cuốc chim , đục bậc thang ngay vách đá, tạo chỗ , tiện tay gom thêm vài viên đá. Sau một hồi miệt mài đào bới, Lương Hàm Nguyệt thu hoạch tổng cộng năm khối quặng vàng—bốn khối bên ngoài, cộng thêm một khối ẩn bên trong.
Chuyến thám hiểm hang động coi như phí công !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-141-hang-mo.html.]
Sau khi trở thực tế và nghỉ ngơi một chút, cô vội lấy quặng vàng ngay.
Cô đợi đến khi về biệt thự đảo, luyện xong vàng mới lấy cho Trân Mẫn một bất ngờ!
Trân Mẫn và Lương Khang Thời quan tâm nhất là bao giờ cô sẽ về. Lương Hàm Nguyệt chắc chỉ trong một hai ngày nữa, cô chỉ cần tìm thêm ít khoáng sản là sẽ lập tức về.
Lần nữa hang động, bóng tối ập đến khiến cô mất một lúc mới thích nghi . Ở đây, tinh thần cô luôn trong trạng thái căng như dây đàn, nên cứ đào bới một lúc là ngoài nghỉ ngơi.
Hướng chính của hang là xuống sâu hơn. Lương Hàm Nguyệt đào ba khối quặng sắt thì chạm mặt một ngã rẽ.
Đứng ở mỗi lối một lúc, cô cảm giác tiếng động vẳng . Tập trung lắng , cô xác định đó là… tiếng nước chảy.
Đi sâu lòng đất, dòng nước ngầm cũng chuyện lạ. nghĩ đến một con sông ngầm trong bóng tối tuyệt đối thế , cô thấy gai cả . Chỉ cần sơ suất một chút, cô thể trượt chân rơi xuống đó mà chẳng ai .
Không cần suy nghĩ nhiều, cô lập tức bỏ qua lối tiếng nước và chọn con đường còn .
Có lẽ để chứng minh cô quyết định đúng, bao xa, cô tìm thấy một loại khoáng thạch khác. Đen sì sì, ban đầu cô còn tưởng là than đá, nhưng khi đào lên mới phát hiện—một viên đá nam châm!
Giờ thì cô hai nguyên liệu để chế tạo la bàn: đá nam châm và vàng. Chỉ cần tìm thêm loại khoáng sản cuối cùng, cô sẽ một chiếc la bàn luôn chỉ về biệt thự đảo— ngoài sẽ còn lo chuyện lạc đường nữa!
Chuyến thám hiểm đến đây xem khá suôn sẻ. Hang tối thì tối thật, nhưng đến giờ vẫn chuyện gì nguy hiểm xảy cả…
…Ờ, cho đến khi một con gấu nâu to chà bá chặn ngay lối của một khoang động sâu hơn.
Và ngay phía nó—một khối quặng phát ánh sáng xanh lam trong suốt!
Là kim cương!
Đây chính là nguyên liệu cuối cùng cô cần để chế tạo la bàn!
Tại một con gấu nâu xuất hiện ở đây? Lương Hàm Nguyệt . một điều cô chắc:
Cô cần viên kim cương đó.
Cô phát hiện con gấu từ sớm, ngay cả khi cô bước phạm vi tấn công của nó. Thỉnh thoảng, nó gầm gừ một tiếng, và tiếng gầm vang vọng khắp hang, cộng hưởng đến mức khiến cô bịt tai .
Cô quan sát kỹ, hy vọng tìm cách nào đó để tránh gấu, lấy kim cương. đường nào khả thi cả.
Con gấu quá to, mà lối quá hẹp. Không chuyện nào là lách qua gấu mà nó vả bay hết.
Dụ nó chỗ khác ư? Cũng khả quan lắm. Trong bóng tối, mắt gấu chắc chắn hơn cô nhiều. Nếu chạy, ánh sáng từ đèn pin sẽ chao đảo mạnh, mà cô nguy cơ đá lởm chởm chân quật ngã.
Thế là đ.á.n.h trực diện ?
Lương Hàm Nguyệt cẩn thận quan sát xung quanh, hình thành một kế hoạch trong đầu, nhanh ch.óng mô phỏng nó vài .