“Ba, làng Lương giờ từng lũ lụt ? Núi phía bao giờ xảy thiên tai kiểu như lở đất, sạt lở lũ bùn ?”
Lương Khang Thời lắc đầu: “Chưa bao giờ, cái núi là một quả đồi nhỏ thôi, cao dốc, từ tới nay chẳng vụ sạt lở nào cả.”
Lương Hàm Nguyệt cũng nhẹ nhõm đôi chút. Nếu chỉ là tuyết tan, đúng là khó khả năng gây t.h.ả.m họa đất đá như mưa bão.
Cô quyết định ngày mai sẽ qua nhà trưởng thôn xem xét tình hình. Nếu cần thiết, cô thể hướng dẫn bà con vài kỹ năng sinh tồn và lưu ý quan trọng khi lũ lụt xảy .
Nửa đêm biến!
Lương Hàm Nguyệt ngủ sớm, nhưng đêm nay yên .
Giữa đêm, Trân Mẫn đột nhiên đẩy Lương Khang Thời dậy: “Anh xem, ngoài sân tiếng động ?”
Lương Khang Thời xong tỉnh hẳn. Không lẽ sói từ rừng mò xuống?
Ông dám lơ là, liền chạy sang phòng Lương Hàm Nguyệt gọi con gái dậy. Hai cha con mỗi cầm một cái đèn pin, một cái rìu, rón rén cửa sân.
Không thấy sói. cảnh tượng mắt còn rợn hơn nhiều.
Lương Hàm Nguyệt run giọng : “Là … trèo sân nhà treo cổ thế ?”
Một lơ lửng bờ tường, phía đất một chiếc đèn pin vứt chỏng chơ, ánh sáng le lói yếu ớt.
Lương Khang Thời cũng lạnh sống lưng, tim đập thình thịch. vợ con ở đây, ông bắt buộc bình tĩnh. Nhìn kỹ hơn một chút, ông bỗng dưng chỉ tay cái bóng lắc lư tường:
“Không treo cổ! Là sống! Nhìn tay mà xem, đang bám c.h.ặ.t lấy hàng rào dây thép gai nhà đấy!”
Lương Hàm Nguyệt nheo mắt kỹ. là thật! Cái mắc tường ánh đèn pin của cô chiếu thẳng , hoảng loạn quẫy đạp mạnh. Hình như cô còn thấy một tiếng kêu cứu yếu ớt nữa.
Lương Khang Thời chần chừ thêm, vội lao ngoài cứu . Ông hiểu ngay lý do vì tên thà ôm c.h.ặ.t dây thép gai đến rách tay chảy m.á.u cũng dám buông.
Bởi vì ngay bên , chi chít những cây chông nhọn hoắt đang dựng thẳng chờ sẵn!
Lương Hàm Nguyệt lập tức xông lên, dùng chân đạp ngã bớt mấy cái chông hai bên. Lương Khang Thời ôm lấy hai chân đàn ông , trầm giọng :
“Thả tay , đỡ đây!”
Người đang bám c.h.ặ.t lấy hàng rào thép gai cố gắng cầm cự lâu, giờ thì cạn kiệt sức lực. Nghe thấy Lương Khang Thời , liền buông tay theo phản xạ và đỡ xuống đất an .
Vừa mới chạm chân xuống đất, lập tức Lương Hàm Nguyệt túm cổ áo, ấn mạnh xuống nền đất lạnh ngắt, lưỡi rìu lạnh băng áp sát cổ.
“Giữa đêm nửa khuya mò sân nhà gì hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-145-hang-mo.html.]
Gã đàn ông đè c.h.ặ.t cố giãy giụa, nhưng vô ích. Lương Hàm Nguyệt liếc thấy đang đeo đôi găng tay dày, nhờ mà khi bám thép gai thương quá nặng, nhưng bông trong găng tay thì rách tả tơi, bay tứ tung.
Hắn trả lời. Lương Hàm Nguyệt nhướn mày, tự chốt luôn đáp án: “Leo tường trộm đồ chứ gì? Chắc thấy bẫy đất hả?”
Tên trộm đến đây, sống lưng lạnh toát. Nghĩ đến việc suýt chút nữa là rơi thẳng xuống đống chông nhọn dài nửa mét, xuyên từ , run lẩy bẩy, chân mềm nhũn. Trong lòng còn đang âm thầm c.h.ử.i bới, rốt cuộc con nhóc ăn gì mà khỏe thế? Đè như đè cục sắt, cứ như nhấn xuống đất luôn !
Tên là Lưu Cường Tử, đích thực là kẻ trộm chính hiệu. Hắn dân làng Lương, cố tình lặn lội xa xôi tới đây cũng là để tránh nhận diện.
Hắn dạo quanh làng một vòng, thấy nhiều nhà tuyết phủ kín tường rào, chỉ cần bước một bước là sân, nhưng thèm nhắm những nhà đó. Nhà nào ngay cả tuyết cũng lười dọn thì chắc chắn nhiều lương thực.
Làng quê mà, thu hoạch nhiều thì chăm chỉ lao động. Nhà nào đến cái sân còn chẳng buồn quét tước thì mấy mà ăn?
Nghĩ , Lưu Cường T.ử tiếp tục loanh quanh, cuối cùng chú ý đến nhà Lương Hàm Nguyệt. Hàng rào nhà xây cao, còn gia cố bằng lớp thép gai dày đặc. Hắn là ngay: Nhà chắc chắn của ăn của để!
Hàng rào thép gai vây kín mít, chỉ một khe hở nhỏ chặn bằng cánh cửa sắt khóa kỹ. Bên cửa còn mấy thanh sắt sắc nhọn, ánh đèn pin lia qua sáng loáng. Lưu Cường T.ử hừ lạnh: là đồ ngu, ai trèo hàng rào chứ?
Đâu đầu trộm, thừa chỗ nào dễ đột nhập nhất.
Hắn vòng phía nhà, thấy tuyết ở đây chất cao gần sát mái, cách đầy một mét. Nếu trèo lên mái nhà, vòng qua tìm cách nhảy xuống thì thể vượt qua lớp thép gai dễ dàng.
Nghĩ là . Lưu Cường T.ử leo lên mái, nhưng mới đặt chân lên, c.h.ế.t lặng.
Dưới ánh trăng, mái nhà là một hàng dài những thanh chông sắc nhọn sáng loáng, tua tủa như hàng trăm lưỡi d.a.o răng cưa đan xen. Đã thế, mái nhà còn độ dốc, vốn khó, nếu chẳng may vấp ngã…
Hắn rùng ớn lạnh. Đảo mắt quanh, phát hiện chỗ nào thể đặt chân. Ngay cả phần gần nóc nhà cũng trang lớp chông dày đặc. Nếu trèo qua bên , nhất định bước qua nóc nhà.
Lần đầu tiên trong đời Lưu Cường T.ử gặp một cú trượt vỏ chuối như !
cam tâm. Nhà phòng thủ như pháo đài thế , chắc chắn bên trong nhiều đồ giá trị. Hắn nghiến răng, dù cũng mặc đồ dày, găng tay cũng mang sẵn, chẳng lẽ qua hàng rào ?
Thế là quyết tâm trèo qua thép gai.
Ai ngờ, leo qua thì t.h.ả.m họa ập đến!
Dưới chân nền đất bằng phẳng, mà là một bãi chông nhọn hoắt chờ sẵn.
Hắn suýt chút nữa nhảy xuống, nhưng may mắn phản ứng kịp, khựng giữa chừng. lực quán tính kéo rơi xuống. Trong cơn hoảng loạn, vội chộp lấy hàng rào thép gai, treo lơ lửng giữa trung.
Ban đầu, còn cố gắng chịu đựng, dám kêu cứu. từng chút một, sức lực trong cơ thể như rút cạn. Khi cảm thấy sắp bám nổi nữa, đành mở miệng kêu cứu.
Và kết quả là… Lương Hàm Nguyệt ấn sấp mặt xuống đất như bây giờ đây!