Sau khi tiễn về hết, Lương Hàm Nguyệt mới nhận cổ họng khô khốc, như sắp bốc khói đến nơi.
Trân Mẫn lập tức rót cho cô một cốc hoa đoạn pha mật ong. Lương Hàm Nguyệt một uống cạn, nghỉ ngơi một lát :
“Những gì con , nhớ hết chứ?”
Trân Mẫn gật đầu: “Mẹ suốt, nhớ rõ rành rành. Cái cách tận dụng chai nước khoáng áo phao của con thật là sáng tạo, nhà còn cả đống chai rỗng cơ mà.”
Nhà Lương Hàm Nguyệt tích trữ mấy tấn nước khoáng từ trận bão tuyết. Khi ở thành phố, ngoài xúc tuyết nấu nước, nhưng nhà họ thì cứ yên tâm trong nhà uống nước khoáng.
Về đến thôn Lương, ban đầu cả nhà vẫn uống nước khoáng, mãi đến khi phát hiện giếng trong sân đào sâu, đóng băng, mới chuyển sang dùng nước giếng.
Nhờ mà trong nhà tích trữ ít chai nhựa rỗng. Trân Mẫn phụ trách quản lý đồ dùng trong nhà, dù là lọ đựng đồ hộp chai nước khoáng, bà đều giữ cẩn thận. Đồ linh tinh chỉ cần chế một chút là thể tận dụng ngay.
Nghĩ đến mấy bao tải chai nhựa đủ kích cỡ trong kho, Trân Mẫn cảm thấy yên tâm hẳn. Lúc kịp mua phao bơi thuyền cao su, may mà còn thể chế áo phao bằng chai nhựa. Chưa kể, Lương Hàm Nguyệt còn con thuyền nhỏ hòn đảo nữa.
Nghĩ đến chiếc thuyền vỏ bạch dương , Trân Mẫn liền hỏi:
“Cái thuyền đó lấy ? Mẹ với bố con còn bơi, chứ con thì… áo phao bằng chai nhựa chắc cũng chỉ quẫy đạp vài cái thôi nhỉ?”
Câu nhắc tới, Lương Hàm Nguyệt liền thấy chột . Ai bảo cô bơi lội kém cỏi gì! ngoài miệng vẫn cứng:
“Dù hai bơi giỏi thì lũ lụt cũng khác bể bơi biển lặng, ai tự ý xuống nước! Ba chúng cùng lên thuyền. Nếu ai thắc mắc thuyền từ thì cứ kiếm đại cái cớ lấp l.i.ế.m, chỉ là con thuyền nhỏ chứ du thuyền .”
Lương Khang Thời bên cạnh gật đầu:
“Trong mấy ngày tới, chúng cần sắp xếp đồ đạc trong nhà. Thức ăn trong kho dọn hết, than củi cũng chuyển lên đảo. Chỉ để đủ dùng trong vài ngày. Nếu thấy tình hình , Hàm Nguyệt chỉ cần thu dọn tủ bếp và cái giường của con, chúng lập tức chạy ngoài.”
“ chạy ?” Trân Mẫn hỏi ngay. Nhà họ chỉ một tầng, nếu nước lũ dâng cao thì e rằng nóc nhà cũng trụ nổi. Ở là cách.
Lương Hàm Nguyệt đề xuất:
“Hay là qua nhà ông nội Tứ ? Nhà ông hai tầng, nền đất cao. Con nhớ tầng hai một phòng mái bê tông, dùng kho chứa lương thực ? Đó chắc là chỗ cao nhất gần nhà .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-146-lu-lut.html.]
Hai năm , ông Tứ mới xây căn nhà hai tầng. Theo lệ ở làng Lương, ngoài gian chính , mỗi nhà đều xây thêm một căn nhà ngang mái bằng. Nhà ngang thường dùng để chứa đồ, còn mái thể tận dụng để phơi lúa, hóng gió mùa hè.
Thật , lý do chính vẫn là vì mái ngói đắt hơn mái bê tông nhiều. mái bê tông nóng hầm hập mùa hè, lạnh buốt mùa đông, ở lâu thoải mái bằng mái ngói. Vì nhà ngang cần ở nên đều chọn kiểu xây .
Lương Khang Thời tán thành:
“ ! Mình cũng thể bỏ mặc ông bà Tứ . Hai ông bà lớn tuổi, chân tay chậm chạp, chạy nhanh như chúng . Chuyển lên nóc nhà cũng còn dễ bề xoay sở.”
Như là giải quyết hai vấn đề một lúc. Lương Hàm Nguyệt cũng bớt lo hơn. cô nghĩ đến một chuyện khác:
“Nếu cả nhà dọn qua đó, thì sẽ thể hòn đảo nữa. Còn đàn gà vịt trong sân thì ?”
Lương Khang Thời phẩy tay:
“Chuyện khỏi lo! Bố vốn lười cho gà ăn, suốt ngày quên quên . Thế nên bố hai cái máy cho ăn tự động . Bố thử nghiệm đấy, chỉ cần đổ đầy thóc thùng, lũ gà vịt thể ăn no trong ít nhất ba ngày. Chỉ là tạm thời thả chúng sân thôi. Người còn chẳng sống dễ dàng gì, đám gà vịt chịu khổ một chút cũng chẳng .”
Sau khi ba bàn bạc thêm vài chi tiết, như chuyện ăn uống trong mấy ngày tránh lũ, Lương Khang Thời dậy sang nhà ông nội Tứ để báo tin. Ông dặn dò hai ông bà già cẩn thận, nếu thấy gì bất thường thì lập tức leo lên mái nhà ngay.
Lương Hàm Nguyệt thì định gian để chế thêm một chiếc thuyền vỏ bạch dương. Nếu nước lũ dâng cao hơn cả tầng hai nhà ông nội Tứ, thì bọn họ sẽ chẳng còn chỗ mà nữa. Chiếc thuyền nhỏ hiện tại đủ chật chội khi chứa ba nhà cô, nếu chuẩn thêm, chẳng lẽ cô bỏ mặc ông nội Tứ và bà nội Tứ ?
Ngay lúc Lương Hàm Nguyệt định gian, Trân Mẫn liền kéo cô :
“Khoan , quên mất một chuyện. Đồ đạc trong nhà thể cất gian, nhưng Tiểu Hắc thì ?”
Lương Hàm Nguyệt suýt nữa buột miệng “Thì cho nó gian luôn chứ !”, nhưng chợt khựng . Nhiều trong thôn đều nhà cô nuôi một con ch.ó, nếu tránh lũ xong Tiểu Hắc bỗng dưng biến mất, đó đột ngột xuất hiện khi nước rút, thì chắc chắn còn kỳ lạ hơn cả việc bọn họ một chiếc thuyền!
“Thôi , để nó theo chúng .” Tiểu Hắc giờ bốn tháng tuổi, lớn hơn hồi mới nhận nuôi ít, nhưng vẫn chỉ là một chú ch.ó con. Một cái ba lô to cũng đủ để nhét nó . Có điều, e là nó sẽ chịu cảnh chen chúc mái nhà chật hẹp của ông nội Tứ .
Khi Lương Khang Thời từ nhà ông nội Tứ trở về, sắc mặt ông lắm.
“Sao thế? Ông nội Tứ đồng ý ?” Trân Mẫn nhíu mày. Không thể nào, ông nội Tứ giờ dễ tính, hơn nữa đây là chuyện liên quan đến tính mạng, thể gây khó dễ cho họ ?