Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 149: Lũ lụt

Cập nhật lúc: 2026-02-14 13:40:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kho lúa nhà bà nội Tứ vẻ chắc chắn nhất trong làng, qua cũng là "hàng xịn". Không rõ bà dùng cái gì để cải tạo, nhưng cả kho lúa là một hình hộp chữ nhật vững chãi, khung kim loại chắc nịch, bên trong phủ lưới đ.á.n.h cá. Mắt lưới nhỏ hơn hạt bắp, thế nên bắp cũng thể rơi ngoài.

 

Hiện tại, kho lúa đang trống trơn.

 

Trân Mẫn cột con thuyền nhỏ một thanh sắt to nhất của khung kho, thử lắc mạnh một cái. Vậy mà cái kho vẫn sừng sững bất động, chẳng vẻ gì giống một cái hộp rỗng.

 

Bà nội Tứ bên cạnh, ung dung giải thích:

 

"Lần thằng Khang nó chạy lên mái nhà chơi, thấy kho lúa trống quá, liền kéo cả đống đá bỏ trong."

 

...

 

Trong khi đó, Lương Khang Thời và Lương Hàm Nguyệt khiêng xong cái thang, dựng nó góc giữa kho lúa và mái ngói nhà bên cạnh, cố định thật chắc.

 

"Lỡ như nước ngập tới mái nhà, còn thể leo lên kho lúa trú tạm. Còn nếu kho lúa cũng chìm luôn..." Lương Khang Thời sang con thuyền nhỏ đang cột c.h.ặ.t bên cạnh.

 

Cả đám lặng lẽ gì thêm.

 

Trân Mẫn lấy hai cái áo phao tự chế, đưa cho ông nội Tứ và bà nội Tứ, dặn dò:

 

"Hai cứ giữ bên cạnh, phòng hờ bất trắc!"

 

Trước đó, Lương Hàm Nguyệt hướng dẫn hai cách áo phao. Một cách là nhét chai nước khoáng loại nhỏ áo – nhưng cách tốn thời gian chuẩn . Sợ hai ông bà kịp xoay sở, nên bọn họ quyết định loại thứ hai, chỉ cần đeo ba lô là nổi.

 

Lúc , Lương Hàm Nguyệt vẫn đang chăm chú mặt nước. Cô để ý thấy đó bắt đầu xuất hiện những xoáy nước nhỏ.

 

Bên cạnh, Tiểu Hắc cũng bắt chước cô, tò mò thò đầu .

 

Kết quả...

 

"Đi ngay! Không đến gần mép mái!"

 

Cô nghiêm khắc giáo huấn.

 

Tiểu Hắc rụt cổ, ấm ức bỏ .

 

Mọi mái nhà, tuy khô ráo nhưng ai cũng lo lắng yên.

 

Nước sẽ còn dâng lên tới ? Bao lâu nữa mới rút? Dù rút , cả làng ngâm nước lâu như , nhà cửa còn nguyên vẹn ?

 

Không ai một lời, chỉ tiếng gió rít vù vù.

 

Bất chợt, Lương Hàm Nguyệt bật dậy, nhíu mày:

 

"Mọi thấy gì ?"

 

Ông nội Tứ và bà nội Tứ vì tuổi cao, tai phần lãng, nên lắc đầu:

 

"Không thấy gì cả."

 

chẳng mấy chốc, âm thanh càng lúc càng lớn, thậm chí mặt đất cũng bắt đầu rung chuyển.

 

Lúc , ai cũng thể cảm nhận rõ ràng – đây chính là dấu hiệu của một trận hồng thủy kinh hoàng!

 

Tiếng rền vang trầm đục như sấm sét, nước dâng lên nhanh khủng khiếp, cuốn theo những khối băng khổng lồ.

 

Băng khối lượng lớn hơn nước, một khi nước chứa đầy băng, mực nước chắc chắn sẽ dâng cao hơn nữa.

 

Mà ở nơi Lương Hàm Nguyệt thấy...

 

Trên núi, dòng nước lũ như đàn ngựa hoang mất kiểm soát, điên cuồng cuốn phăng thứ đường – tảng đá, cây, gốc rễ.

 

Những cây cổ thụ vững mấy chục năm, rễ đ.â.m sâu hàng mét lòng đất, nhưng sức mạnh của lũ dữ, chẳng khác gì que tăm, lập tức quật gãy, cuốn theo dòng nước cuồng nộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-149-lu-lut.html.]

 

Dòng nước lũ cuồn cuộn gào thét, từ phía núi tràn thẳng xuống làng họ Lương. Những tảng băng khổng lồ cùng với cây trôi dạt va chạm mạnh những căn nhà chân núi, khiến mặt đất cũng rung chuyển dữ dội.

 

Nước dâng ngày càng nhanh.

 

Lương Hưng cảm thấy hai chân vững, bèn vội vàng đưa đồ đạc trong tay cho Thái Yến, lúc leo lên mái nhà. Sau đó, thúc giục con trai mau ch.óng trèo lên theo.

 

Thấy thằng bé đặt chân lên bậc thang, Lương Hưng cũng lập tức bám theo .

 

khi leo đến giữa chừng, chiếc thang chợt rung lắc dữ dội!

 

"Không !" Một dự cảm điếng ập đến.

 

Anh vội đầu xuống – hóa , cánh cổng sân nhà vốn tuyết chôn vùi suốt cả mùa đông dòng nước hung bạo xô bật .

 

Nước lũ cuồn cuộn tràn sân, chỉ trong chớp mắt dâng cao hơn hai mét, đó theo cánh cổng ồ ạt đổ ngoài.

 

Ở phía , con trai cũng nhận chiếc thang đang mất thăng bằng, nó run rẩy hét to:

 

"Ba, nhanh lên! Thang sắp cuốn !"

 

... cố hết sức trèo lên.

 

Lương Hưng nghiến răng, dồn hết sức bám theo.

 

lúc thằng bé với tay , cây thang chợt rung mạnh một cú, nghiêng hẳn sang một bên!

 

Trong tích tắc sinh t.ử, Lương Hưng lấy sức mạnh, đẩy mạnh con trai lên mái nhà.

 

Lương Minh kịp trèo lên nóc, còn Lương Hưng thì cuốn phăng theo chiếc thang đổ nhào xuống dòng nước xiết!

 

"Lương Hưng! Lương Hưng!"

 

"Ba ơi!!!"

 

Thái Yến và Lương Minh gào thét đến khản giọng, nhưng bóng dáng của Lương Hưng biến mất giữa cơn lũ điên cuồng.

 

Hai con ôm đầu, tuyệt vọng bệt xuống mái nhà.

 

chỉ gia đình họ gặp nạn.

 

Rất nhiều dân làng họ Lương cũng nước lũ cuốn cơn hoảng loạn.

 

luyến tiếc tài sản, cố chấp khiêng lương thực, vác tủ bàn chạy lên nóc nhà, đến khi lũ ập như vỡ đê, thì còn đường lui.

 

nhà ở chỗ trũng, vội vã chạy lên cao, nhưng việc di chuyển trong nước lạnh giá là một cơn ác mộng.

 

Trước khi đợt sóng khủng khiếp nhất tràn đến, trong làng ngập hơn nửa mét nước.

 

Những chìm trong làn nước băng giá, chân tay tê cứng vì lạnh, cố gắng vùng vẫy, nhưng lực cạn dần, chỉ thể mắt mở trừng trừng cuốn .

 

Trong làng, cây cối đốn sạch để củi sưởi suốt mùa đông.

 

Giờ đây, gì để bám víu.

 

Chỉ còn một khung cảnh tan hoang, một trận đại nạn lối thoát.

 

Trên mái nhà, Lương Hàm Nguyệt lặng xuống dòng nước đang chảy xiết.

 

Những mảnh gỗ vỡ, đồ đạc bể nát, những con vật giãy giụa, thậm chí… những con tuyệt vọng, chỉ xuất hiện trong chớp mắt nhấn chìm giữa dòng lũ dữ.

 

 

 

Loading...