Đào Vĩnh Cát và Lương Tương Lan yên suốt ba tiếng đồng hồ, trong lúc đó, cả nhà Lương Hàm Nguyệt còn phiên lên hoạt động một chút. Nước vẫn tiếp tục dâng lên, giờ gần chạm đến mái hiên, chỉ còn cách chừng bảy tám phân.
Chiếc tủ gỗ vớt lên, nước bên trong cũng đổ sạch.
Bây giờ là bốn giờ chiều, mặt trời vẫn lặn. Từ sáng tới giờ, cả nhà Lương Hàm Nguyệt vẫn gì bỏ bụng, mà mấy mái nhà cũng thế thôi. Lúc đó, ai nấy đều căng thẳng đến mức quên cả cơn đói, dù trong ba lô sẵn đồ ăn nhưng chẳng ai buồn nghĩ đến chuyện ăn uống.
giờ thì nạp năng lượng . Đợi mặt trời lặn xuống, đối mặt với một màn đêm tối mịt, trong khi nước cứ dâng lên ngừng, đó mới là thử thách thực sự.
Lương Hàm Nguyệt mở ba lô, lấy một hộp cơm giữ nhiệt cỡ lớn, mở thì thấy bên trong là những chiếc bánh chẻo nhân cải thảo thịt lợn vẫn còn ấm nóng.
Vài ngày nay, vì đề phòng lũ lụt bất ngờ, sáng nào Trân Mẫn cũng nấu một nồi bánh chẻo, đựng hộp giữ nhiệt. Nếu buổi tối phát hiện thứ vẫn , cả nhà sẽ lấy ăn.
Trân Mẫn sang hỏi Lương Tương Lan: “Nhà em mang đồ ăn theo ?”
Lương Tương Lan gật đầu lia lịa: “Có !” Cô nàng vội lấy một hộp sắt lớn bên cạnh, mở thì thấy bên trong là một đống bánh đào tô xếp chồng lên .
Cũng giống như nhà họ Lương mở xưởng đậu phụ, thì quê của Đào Vĩnh Cát cũng mở tiệm bánh. Bánh đào tô nhiều dầu nhiều đường, để lâu, nhưng giá thì rẻ chút nào. Nếu dịp Tết nhất chúc Tết , thì bình thường cũng nỡ mua. Đào Vĩnh Cát nhận hộp bánh từ biếu mà mãi dám ăn, chỉ khi nào Đào Văn Văn thèm quá mới phát cho một cái.
Lúc lũ đến, vì thời gian gấp gáp, chẳng kịp mang gì khác, bèn tiện tay ôm theo hộp bánh .
Lương Tương Lan thấy Đào Văn Văn thấy bánh kêu đói, vội nhét cho cô bé một cái, sang hỏi cả nhà Lương Hàm Nguyệt cùng hai ông bà cụ: “Mọi ăn một cái ?”
Nhà cô mỗi tí lương thực , mà ai cũng chuẩn đầy đủ hơn họ nhiều, nên tất nhiên ai nỡ giành phần bánh đào tô của họ.
Bị từ chối hết lượt, Lương Tương Lan chút ngượng ngùng, ngại ngùng: “Hôm nay nhờ giúp đỡ, nhà em thực sự ơn.”
Lương Hàm Nguyệt đáp: “Chuyện nhỏ thôi mà, thấy c.h.ế.t cứu mới là .”
Cô lấy mấy cái khay nhựa , chia bánh chẻo từ hộp giữ nhiệt đĩa. Mấy cái khay nhựa thực chính là mấy cái đế đựng bánh sinh nhật mà Trân Mẫn tiếc nỡ vứt .
Hai ông bà cụ lúc đầu còn định từ chối. Mùa đông mua đồ ăn dễ, nhà họ cũng chẳng còn nhiều lương thực. Sáng nay hai ông bà nấu một nồi cháo loãng, bê cả nồi lên mái nhà.
“Chúng còn cháo mà.”
Trân Mẫn liếc xuống nồi cháo, thấy nó nguội ngắt, đóng thành từng mảng. “Ăn đồ lạnh dễ sinh bệnh lắm, mà chúng nấu bánh chẻo nhiều lắm, ba ăn hết, để qua đêm cũng chua mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-152-cheo-thuyen.html.]
Hai ông bà mới miễn cưỡng nhận lấy đĩa bánh.
Tổng cộng hai hộp giữ nhiệt to, bánh chẻo đủ để chia cho mỗi mười cái, mà vẫn thể nhường cho Đào Văn Văn thêm bốn cái. Cô bé ăn bánh đào tô suýt nghẹn, may mà bánh chẻo cứu nguy.
Cuối cùng, nồi cháo nguội cũng lãng phí. Mọi đổ nước nóng khuấy lên, mỗi cũng một bát nhỏ. Dù hương vị chẳng , nhưng ít cháo vẫn hỏng. Trong tình cảnh , một hạt gạo cũng thể vứt .
Bánh chẻo nóng hổi, nhưng đều ăn mà chẳng buồn cảm nhận hương vị, chỉ là máy móc nhét miệng để lấp đầy cái bụng trống rỗng.
Vừa ăn xong, nước b.ắ.n lên đến mép mái nhà.
Quyết định nhanh gọn lẹ, Lương Hàm Nguyệt lập tức thu dọn hết đồ đạc.
Cô dìu ông nội Tứ và bà nội Tứ leo lên nóc kho lúa bằng chiếc thang gỗ, đó liếc sang Đào Văn Văn, nghiêm túc :
“Cháu cũng lên .”
Rồi cô sang Đào Vĩnh Cát và vợ , giải thích:
“Nóc kho nhỏ lắm, mà bên trong trống rỗng, nếu nhiều trèo lên sẽ đè sập mất. Nhà cháu định leo lên . Văn Văn ba bên cạnh, cháu bé dám ở đó một ?”
Đào Vĩnh Cát xong liền gật đầu lia lịa:
“Dám chứ, Văn Văn nhà ngoan lắm!”
Anh lập tức kéo con gái , ân cần dặn dò:
“Ba ở ngay thôi, con đừng sợ nhé! Ở đó ngoan ngoãn, chạy lung tung ?”
Đào Văn Văn gật đầu, để ba giúp trèo lên.
Vợ chồng Đào Vĩnh Cát thì chui trong cái tủ quần áo. Tủ ngấm nước, ướt sũng cả nhưng giờ chẳng ai rảnh mà chê bai nữa. Dù Đào Vĩnh Cát cũng ướt nhẹp từ đầu tới chân .
Vừa định đưa cái chăn lên cho Đào Văn Văn đắp, thì ông nội Tứ ngăn :
“Chúng mang chăn lên đây , đủ đắp cho con bé, hai đứa cứ giữ mà dùng . Đêm xuống lạnh lắm đấy!”
Đến khi trời tối hẳn, nước lũ cũng dâng qua nóc nhà. Cả nhà Lương Hàm Nguyệt trong chiếc thuyền nhỏ, cảm nhận rõ ràng con thuyền bắt đầu trôi nổi theo dòng nước.