Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 153: Chèo thuyền

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:28:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc thuyền gỗ bạch dương khá hẹp, đủ rộng để hai song song, nhưng chiều dài thì đủ cho một xuống. Vì , ba họ phiên : một nghỉ, hai còn ở đầu thuyền và đuôi thuyền để giữ thăng bằng.

 

Tình hình bên nhà Đào Vĩnh Cát thì t.h.ả.m hơn nhiều. Chiếc tủ quần áo vốn sũng nước, giờ chịu sức nặng của hai lớn, thành chìm sát mặt nước, chỉ cần cử động nhẹ là nước tràn . Hai vợ chồng trong tủ, lóng ngóng hất nước ngoài, cảnh tượng vô cùng chật vật.

 

Lương Hàm Nguyệt cảnh đó mà cũng thấy sốt ruột, bèn hiến kế:

“Bên cái thang gỗ kìa, thử lên đó ? Như cái tủ sẽ bớt nặng, chìm nữa.”

 

Đào Vĩnh Cát lý, liền bò sang thang. Dù chỗ đó thoải mái gì cho cam, nhưng so với cảnh liên tục tát nước khỏi tủ thì vẫn đỡ hơn nhiều.

 

Ngồi một lúc, đảo mắt quanh, thấy cái mái nhà ngói gần đó cũng cao ráo, bèn hăm hở leo lên. Ai ngờ mái nhà tuy rộng nhưng nghiêng dốc, yên trượt xuống thì chỉ cách cưỡi chồm hỗm lên cái nóc nhà, hai chân dạng như cưỡi ngựa, còn gờ ngói cấn m.ô.n.g đau điếng.

 

Mới một lát, Đào Vĩnh Cát rên rỉ trèo xuống. Đến lúc đặt chân thang thì mới phát hiện hai bên đùi đau ê ẩm, đến mức ông nội Tứ bật đèn pin lên soi giúp xem thương .

 

Đào Vĩnh Cát vén ống quần lên thử, lập tức thấy hai chân bầm tím khắp nơi. Ban ngày còn để ý, giờ trời tối mới thấy từng mảng xanh tím loang lổ, chỗ nào chạm cũng đau điếng.

 

Anh kéo áo lên xem, quả nhiên bên hông cũng bầm y chang.

 

Bà nội Tứ thấy liền hỏi:

“Trời đất ơi, con va cái gì mà tím tái hết cả thế ?”

 

Đào Vĩnh Cát ngẫm nghĩ một lúc chợt nhớ . Hồi chiều, lúc đẩy Lương Tương Lan và Đào Văn Văn tìm chỗ bám , hình như thứ gì đó trong nước cứ đập chân . lúc đó chỉ lo sống sót, đầu óc hoảng loạn, nước lạnh buốt, khiến cả nửa gần như mất cảm giác, thành để ý.

 

Bây giờ nghĩ mới thấy sợ, lẽ đó là những tảng băng lũ cuốn theo, va mạnh chân . May mắn là băng dày, chỉ gây bầm tím chứ loại băng mỏng sắc bén. Nếu , những miếng băng mỏng đó chẳng khác gì lưỡi d.a.o, thể cắt toạc da thịt trong chớp mắt.

 

Đào Vĩnh Cát phủi phủi quần, lắc đầu :

“Không , chứ gì nghiêm trọng . Vài ngày là khỏi thôi. Mạng còn giữ , mấy cái vết bầm là gì.”

 

Trời càng về khuya càng lạnh, gió đêm buốt giá quét qua khiến run lên bần bật. Lương Tương Lan thấy chồng co ro chịu rét, liền vội đưa chăn qua:

“Anh quấn tạm cái , đừng cứng đầu.”

 

Chiếc tủ gỗ nơi cô trôi sát cạnh chiếc thuyền nhỏ của Lương Hàm Nguyệt. Lương Hàm Nguyệt thấy , liền kéo một nửa chiếc chăn của sang, vỗ vỗ chỗ bên cạnh:

“Lại gần đây một chút, đắp chung cho ấm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-153-cheo-thuyen.html.]

Ban đêm ngoài trời, chỉ mặc mỗi quần áo thì mà chịu nổi, huống hồ gì Lương Tương Lan còn nửa ống quần ướt. Cô run cầm cập, kéo chăn quấn kín , lí nhí cảm ơn.

 

nóc kho lúa, ông nội Tứ một tấm ván gỗ cứng ngắc, lăn qua lăn mãi ngủ nổi. Ông cứ chốc chốc bật đèn pin lên soi, quan sát mực nước đang dâng đến . Lúc chiều, nước lũ còn trong vắt, mang theo lạnh của băng tuyết tan chảy. Giờ thì chuyển thành màu vàng đục, vẩn đục hơn hẳn.

 

Đào Văn Văn tò mò hỏi:

“Nước lũ , nước vẫn cứ dâng lên ạ?”

 

Từ nhỏ đến giờ, bé từng thấy lũ lụt bao giờ. Bé cứ nghĩ rằng chỉ dòng nước cuồn cuộn ào ào đổ xuống lúc chiều mới gọi là lũ, nên hiểu nổi vì qua mà nước chẳng những rút mà còn lên cao hơn nữa.

 

Ông nội Tứ hiền từ, chậm rãi giải thích:

“Cháu nghĩ nước từ ? Có chỉ do tuyết trong sân nhà tan hết ?”

 

Đào Văn Văn lắc đầu quầy quậy:

“Không ạ! Tuyết trong sân… cao tới tận nóc nhà .” Cô bé suy nghĩ một lúc, reo lên: “Là nước từ núi chảy xuống!”

 

!” Ông nội Tứ gật đầu hài lòng. “Trời ấm lên, tuyết khắp nơi tan chảy. tuyết cứ thế mà tan hết ngay . Có những chỗ ban đầu còn nguyên xi, nhưng nước lũ từ núi đổ xuống mạnh quá, cuốn theo cả những tảng băng kịp tan, khiến dòng nước càng lúc càng lớn. Đấy chính là trận lũ lúc chiều cả nhà suýt cuốn trôi. cháu nghĩ núi hết tuyết ?”

 

Đào Văn Văn ngập ngừng:

“Chắc… ạ?”

 

“Chính xác!” Ông nội Tứ khẽ. “Những vùng tuyết lũ quét qua thì vẫn tiếp tục tan chảy từ từ, nước từ đó cứ nhỏ giọt chảy xuống, khiến mực nước ở đây cứ thế dâng lên từng chút một.”

 

Đào Văn Văn trợn tròn mắt, lo lắng hỏi:

“Nếu tuyết cứ tan mãi như , … nước sẽ dâng lên tới tận đây và nhấn chìm chúng ạ?”

 

Ông nội Tứ xoa đầu cô bé, trấn an:

“Không con, nước sẽ rút, chảy xuống những nơi thấp hơn thôi.”

 

"Chỗ thấp hơn là ở ?"

 

"Ừm... thể là biển lớn đấy."

 

 

Loading...