Bùm!
Hắn còn kịp cầm mái chèo thì Lương Hàm Nguyệt tung một cước đá thẳng xuống nước.
Trưởng thôn và Lương Hổ lúc đầu kịp phản ứng, để mấy gã chớp thời cơ lao lên. khi hồn , Lương Hổ lập tức đẩy bay hai gã còn , còn trưởng thôn thì tức đến mức râu vểnh cả lên:
“Có ông đây mà các dám cướp thuyền giữa ban ngày ban mặt hả?!”
Nghe , mấy gã mới sực nhận ông lão mặt chính là trưởng thôn.
Gã đàn ông Lương Hàm Nguyệt đá xuống nước vội trèo lên bờ, tức tối chỉ tay cô:
“Cô đá gì?!”
Lương Hàm Nguyệt lạnh lùng :
“Vậy nhảy lên thuyền của gì?”
“ cứu , cô thấy ?” Gã gân cổ cãi.
Cô chẳng thèm để ý đến , chỉ sang phụ nữ lúc nãy:
“ rõ ràng là khi xong việc, sẽ cho cô mượn thuyền. Cô thấy và đồng ý với , đúng ?”
Người phụ nữ nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào :
“ sợ chồng chờ lâu như …”
Lương Hàm Nguyệt lạnh:
“Cô rõ cây vẫn còn hai đang chờ cứu, họ nhường suất xuống thuyền cho cô . Bây giờ, cô sang cướp thuyền của —đây là cách cô báo đáp họ ? vất vả chèo thuyền đưa cô đến nơi an , cô dẫn đến cướp thuyền của . Cô thấy hợp lý ?”
Người phụ nữ run rẩy tiến lên hai bước, bất ngờ phịch một tiếng, quỳ rạp xuống mặt Lương Hàm Nguyệt:
“Cầu xin cô, cho mượn thuyền ! thật sự cần nó…”
Lương Hàm Nguyệt , tiên bảo Lương Hổ chèo thuyền đón cặp vợ chồng vẫn còn mắc kẹt cây. Sau đó, cô sang trưởng thôn, :
“Đợi cháu đưa hết nhà đến đây, cháu sẽ để thuyền cho làng. Tốt nhất là để trong làng chèo thuyền quanh tìm kiếm, hễ thấy ai cần giúp đỡ thì cứu họ lên. Như sẽ giúp nhiều hơn là để một mượn tìm nhân như mò kim đáy biển.”
Trưởng thôn gật đầu đồng tình. Thực , ông cũng đang định hỏi liệu thể mượn chiếc thuyền cho làng . Một chèo tìm nhân giữa biển nước mênh m.ô.n.g chẳng khác nào tìm một hạt cát giữa sa mạc, chi bằng dùng nó để dọc theo dòng nước, hễ thấy ai thì cứu đó, như mới thể cứu nhiều mạng hơn.
Lương Hổ chèo thuyền .
Người phụ nữ thấy Lương Hàm Nguyệt nhất quyết động lòng lời cầu xin của , cuối cùng chỉ đành tức tối dậy, hậm hực bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-156-cheo-thuyen.html.]
Trưởng thôn nhân tiện kể chuyện thoát nạn :
“Khi ông ngoài, thấy núi tuyết tan tạo thành dòng nước chảy xuống mạnh. Ông còn thử giẫm chân xuống xem , ai ngờ đặt chân xuống lún sâu, cả tảng tuyết bên cạnh cũng bắt đầu chuyển động. Ông lập tức hiểu ngay là lớp băng bên vỡ, liền vội vàng kéo cả nhà chạy lên nóc nhà. Nhờ thế mà nước lũ cuốn trôi. mà nước dâng quá nhanh, chúng ở nóc nhà bao lâu thì nước ngập tới nơi, chẳng còn cách nào khác ngoài việc nhảy xuống mà bơi.”
Ông thở dài cảm thán:
“Cái áo phao tự chế mà cháu dạy , đúng là hữu dụng thật! Không cần đạp nước cũng thể nổi .”
Lương Hàm Nguyệt khó mà tưởng tượng cảnh trưởng thôn tuổi cao mà vẫn bơi giữa dòng nước lạnh buốt. Cô quan sát ông một lúc, thấy tinh thần ông uể oải, nhưng trông vẫn khỏe mạnh.
“Ông lạnh cóng đấy chứ?”
Trưởng thôn khà khà, xua tay:
“Ông mà còn sức mà bơi ? Ông tấm ván gỗ, hai đứa con trai ông đẩy ông qua đấy.”
Lương Hàm Nguyệt quét mắt quanh đám dân làng ngọn đồi. Cả làng Lương giờ chỉ còn đến hai trăm , phần lớn là những nhà ở gần khu đồi , nhờ chậu nhựa và ván gỗ mà bơi tới đây.
Cô thấp giọng hỏi:
“Làng còn sót bấy nhiêu thôi ạ? Lúc chèo thuyền qua đây, cháu chỉ thấy bốn mắc cây, còn tất cả đều nước nhấn chìm .”
Ánh mắt trưởng thôn ánh lên một nỗi đau thành lời.
“Nước lũ ập đến quá bất ngờ, nhiều kịp phản ứng mà cuốn trôi. Sau đó nước càng dâng cao, những ở gần đây còn đỡ, nhưng những ở xa thì thể bơi tới kịp… Haizz…”
Lương Hàm Nguyệt vội vàng an ủi:
“Biết nhiều cũng giống như nhà cháu, may mắn tìm chỗ nhấn chìm mà trú ẩn. Cháu cũng đài phát thanh đội cứu hộ xuất phát từ sớm, lẽ sắp đến nơi .”
Trưởng thôn nắm c.h.ặ.t hai tay, giọng kiên quyết:
“Một trong làng cũng chèo bè tìm . Họ dùng ván gỗ và thau nhựa bè, cứu ai thì cứu. Đây đều là mạng cả, dù chỉ cứu một cũng là đáng quý !”
Lương Hổ nhanh ch.óng đưa cặp vợ chồng mắc kẹt cây đến khu tập trung tạm thời sườn đồi.
Lúc , Lương Hàm Nguyệt cũng chuẩn lên thuyền để đón .
Cứ ở mãi nóc nhà ông nội Tứ cũng cách lâu dài. Đêm qua, nước suýt nữa ngập đến nóc kho lương thực. Dù cô đoán nước sẽ dâng cao hơn nữa, nhưng nếu nước rút ngay, vẫn sẽ mắc kẹt mái nhà. Chi bằng chuyển cả nhóm đến khu tập trung sườn đồi – rộng rãi hơn, thể hỗ trợ lẫn .
Trên đường về, cô suýt chút nữa lạc. May mà cuối cùng vẫn tìm hai gốc cây hoè lớn để xác định phương hướng mà chèo thuyền về nhà.
Vừa cập bến nóc nhà, Lương Hàm Nguyệt thông báo tin tức: