“Mọi đều đang tập trung sườn đồi bên !”
Mọi mái nhà lập tức reo lên phấn khởi. Họ vẫn luôn lo sợ căn nhà sẽ trở thành một hòn đảo cô lập giữa biển nước, còn cả làng lũ cuốn trôi. Giờ tin vẫn còn nhiều sống sót, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Lương Hàm Nguyệt sang Đào Vĩnh Cát và gia đình :
“Cháu sẽ đưa nhà chú sang đó .”
Đào Vĩnh Cát và Lương Tương Lan vội xua tay từ chối. Nhà họ vốn nhờ nhà họ Lương mà mới chỗ trú chân nóc kho lương thực, giờ ưu tiên rời đầu tiên thì lắm.
Thấy Lương Hàm Nguyệt vẫn kiên quyết, Đào Tương Lan tinh ý nhận dường như điều gì đó tiện để vợ chồng họ . Cô nhẹ nhàng huých chồng một cái, :
“Vậy thì phiền .”
Biết nhà họ Lương chuyện riêng, mà thì nên tò mò quá mức, nhất là với ân nhân của .
Nhà họ Đào ba , nhưng bé Đào Văn Văn còn nhỏ, nhẹ hẫng, thêm một lên thuyền cũng .
Lúc , Lương Khang Thời thấy con gái ngoài lâu như , chủ động lên:
“Để bố đưa họ , bố nhớ đường tới sườn đồi.”
Lương Hàm Nguyệt gật đầu, dặn dò:
“Nếu bố chắc đường, cứ chèo đến chỗ hai gốc hoè lớn , đó về hướng đông.”
Nói , cô nhét tay ông một chiếc la bàn nhỏ.
Mọi mái nhà ai phản đối việc Lương Hàm Nguyệt ưu tiên đưa nhà họ Đào . Lâu nay họ quen với việc theo cô, dù rõ cô ý định gì, nhưng chắc chắn đều lý do.
Chờ cho con thuyền nhỏ xa, Trân Mẫn mới hỏi:
“Lần ngoài chuyện gì ?”
Lương Hàm Nguyệt kéo khoá balo, híp mắt:
“Không gì. Chủ yếu là tiễn họ … vì con đói quá , ăn một bữa nóng hổi thôi.”
Dứt lời, cô lôi một chiếc bếp ga mini, lấy tiếp một cái nồi nhỏ. Hai món đồ căng phồng cả cái balo, lôi xong thì chiếc túi lập tức xẹp lép, chẳng còn gì bên trong nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-157-cheo-thuyen.html.]
"Không là con tiếc một bữa ăn, mà là cái bếp lôi trông quá ch.ói mắt thôi."
Trân Mẫn thấy Lương Hàm Nguyệt lấy cái bếp , lập tức đưa cho cô một chai nước to. Cô đổ nước nồi, bật bếp đun sôi.
"Việc chúng thuyền đủ kỳ lạ , còn mang theo cả bếp ga mini, trông chẳng khác nào cắm trại chứ chạy lũ. Nhà họ Đào tuy ở chung thấy cũng , nhưng dù cũng quá thiết, thể để lộ hết vốn liếng ."
Những lời là cho ông nội Tứ và bà nội Tứ . Hai ông bà xong liền quên ngay cú sốc khi thấy cái bếp, chuyển sang lo lắng rằng nhà họ Lương quá nhiều đồ , dễ khác nhòm ngó.
Ông nội Tứ gật gù đồng tình: "Phòng vẫn hơn."
Bà nội Tứ cũng chậm rãi : "Dẫu vẫn bảo 'bà con xa bằng láng giềng gần', nhưng cũng câu 'họ hàng mong khá, hàng xóm mong ngã'. Hàng xóm, trong làng chắc đáng tin. Nhà các cháu từ thành phố về, bạn bè lui tới thường xuyên, tay nắm nhiều đồ , cẩn thận vẫn hơn."
Lương Hàm Nguyệt lấy từ một cái túi khác một bó mì sợi, kèm theo những gói gia vị cô chuẩn sẵn. Nhìn y hệt gói gia vị trong mì ăn liền, chỉ cần đổ nồi là ngay một bát mì đậm đà.
Gia vị chỉ muối và bột ngọt, mà còn cả sò điệp khô, rong biển, hàu khô... Nước sôi một lúc, một bát mì hải sản nghi ngút khói sẵn sàng.
Nồi nhỏ, chia thì mỗi cũng chỉ nửa bát. Tiểu Hắc thì ăn từ lúc nước sôi, khi cô cho gia vị .
Mì còn kịp ăn, Lương Hàm Nguyệt bắt đầu nấu nồi tiếp theo. "Ăn no hẵng sang sườn đồi. Nhìn điều kiện bên đó cũng chẳng khá hơn là bao, chắc gì nóng mà ăn. Giờ tranh thủ lấp bụng , ít nhất đêm nay cũng ngủ bên đó."
Sợi mì dai mềm, nước dùng nóng hổi, hương vị tươi ngon. Ngồi mái nhà ẩm ướt, bốn bề là nước lũ mênh m.ô.n.g, hai ngày hai đêm căng thẳng, lạnh lẽo và đói khát, cuối cùng cũng ăn một bữa t.ử tế, ai nấy suýt chút nữa xúc động đến rơi nước mắt.
Ông nội Tứ và bà nội Tứ ăn hai bát rưỡi thì xua tay, ăn thêm nữa. Người già dày yếu, mấy bữa nay ăn no, thể ăn quá nhiều một lúc.
Trân Mẫn đến nồi thứ ba, đưa bát : "Cho thêm nửa bát nữa là ."
Phần mì còn Lương Hàm Nguyệt tự giải quyết. Cô ăn khỏe lắm, cả ngày chèo thuyền chạy ngược chạy xuôi, bụng đói cồn cào, đường về còn gặm mấy thanh socola để tiếp sức.
Xong xuôi, cô nấu thêm một nồi cuối cùng, dành cho Lương Khang Thời. Tính toán thời gian chuẩn, khi mì gần chín thì Lương Khang Thời cũng chèo thuyền về đến nơi.
Nước rút xuống một chút, cách từ mặt nước lên mái nhà cao hơn . Lúc nãy còn thấp, Lương Hàm Nguyệt chỉ cần đu mái mà trèo lên. Giờ thì nước rút đến giữa tầng hai nhà ông nội Tứ, Lương Khang Thời thuyền mà đầu chỉ ngang nóc nhà.
Cô lập tức thả thang xuống cho ông leo lên.
Ông còn bước lên hết bậc thang ngửi thấy mùi mì hải sản, tưởng đói đến mức hoa mắt sinh ảo giác. Kết quả xuống, đưa ngay cho một bát mì nóng hổi.
Ông mừng rỡ cầm đũa lên: "Cuối cùng cũng cơm nóng để ăn !"