Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 158: Trứng gà

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:28:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi ăn xong, cả nhóm thu dọn hành lý, chia hai chuyến chèo thuyền đưa lên khu đất cao sườn núi.

 

Lần ở đây nhiều hơn so với lúc Lương Hàm Nguyệt đến đầu, nhưng hầu hết đều trong tình trạng tệ hại. Nhiều cứu lên, kiệt sức bệt xuống đất. Đó còn là may mắn, còn mảnh vụn trong nước cắt trúng, vết thương ngâm nước đến trắng bệch, đang dùng cồn i-ốt để sát trùng giúp họ.

 

Trên sườn núi mấy đống lửa đang cháy, những ướt sũng quấn tạm chăn mượn của khác, quần áo thì vắt lên cành cây hong khô.

 

Lương Hàm Nguyệt dẫn cả nhà tìm một góc khô ráo, trải tấm chăn ẩm xuống đất xuống nghỉ ngơi.

 

đang nấu cháo lửa, nồi của họ, gạo cũng của họ, mà là những thứ nhặt khi chèo bè tìm. Bác sĩ của trạm y tế trong làng sát trùng cho thương xong liền bước tới, cau mày nhắc nhở:

 

“Đồ nhặt trong nước lũ nhất đừng ăn, vi khuẩn nhiều lắm.”

 

Người đang nấu cháo thở dài, bất đắc dĩ giơ tay lên: “Bác sĩ, ăn thì c.h.ế.t đói mất, giờ kiếm gạo sạch đây?”

 

Người bên cạnh liền giải thích: “Bọn rửa rửa nhiều , dùng nước khoáng đấy. Nước nấu cháo cũng là nước khoáng, chắc .”

 

Bác sĩ mới rời . Đã đói đến mức thì ông chỉ thể nhắc nhở chứ thể đổ nồi cháo của . Dù gì họ còn chịu khó dùng nước sạch rửa qua, thế là lắm .

 

Lương Hàm Nguyệt dúi cho ông bà cố bốn gói bánh quy, đưa thêm một bình giữ nhiệt. Trước khi đến đây, cô tranh thủ dùng bếp ga mini đun đầy nước nóng tất cả bình giữ nhiệt mang theo.

 

Bình của hai ông bà thêm sữa bột và đường, cô dặn dò: “Tối nay nấu nướng nữa, con với ba tìm ít củi, đói thì ông bà cứ ăn tạm bánh nhé.”

 

Trưa hơn ba giờ mới ăn mì, giờ sườn núi đông lộn xộn, nhất vẫn là nên giữ kín đáo. Đành chịu khó cầm cự qua bữa tối .

 

Trân Mẫn sáng nay còn mệt, uống t.h.u.ố.c xong thì đỡ hơn, cô ở chăm sóc hai ông bà, còn Lương Hàm Nguyệt và Lương Khang Thời tìm củi đốt.

 

Cô thấy những khác cũng đang gom củi, họ ngay mép nước, hễ thấy khúc gỗ nào trôi qua liền dùng cây tre chặn . Đôi khi còn cả mảnh hàng rào vỡ, củi khô nước cuốn trôi, mấy thứ đó bổ vẫn dùng .

 

chúng cũng ngấm nước, lúc đốt lên thì khói xông mù mịt, may mà ngoài trời thoáng đãng, chứ nếu trong nhà thì chắc ngộp thở c.h.ế.t mất.

 

Trong ba lô của Lương Hàm Nguyệt sẵn ít củi khô, cô nhân lúc ai để ý liền lấy một bó nhỏ , chấm qua nước cho ướt bề mặt vớt lên ngay. Sau đó, cô đưa cho Lương Khang Thời, lấy thêm mấy khúc gỗ y hệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-158-trung-ga.html.]

 

Cứ thế vài , chẳng mấy chốc họ đủ củi để nhóm bếp. Sau đó, hai chạy sang chỗ khác xin lửa, cuối cùng cũng một đống lửa ấm áp nhảy múa mặt, xua cái lạnh cắt da thịt.

 

Khói bốc lên ít, thỉnh thoảng còn thấy tiếng củi ướt nổ lách tách trong lửa, nhưng vẫn trong mức chịu đựng .

 

Tối đến, trời càng lúc càng tối đen, Lương Hàm Nguyệt liền thả lỏng hơn, chẳng thèm kiêng dè nữa. Nhìn quanh thấy ai nấy đều kiệt sức nghỉ, chẳng ai chú ý đến bọn họ, cô liền vứt thẳng mấy khúc củi khô lửa.

 

Có lửa đúng là khác hẳn! Cả đêm qua lạnh run, hôm nay bếp lửa ấm áp, cả nhóm dễ chịu hơn hẳn. Thậm chí họ còn tranh thủ phiên chợp mắt một lúc. Đêm qua thức trắng, giờ ai cũng sắp chịu nổi nữa .

 

Sáng , tin vui liên tiếp kéo đến. Lương Hàm Nguyệt dậy sớm, phát hiện nước hình như rút thêm một đoạn. Không ít dân làng nhà ở gần đây thu dọn đồ đạc để về. Họ sáng nay chạy về xem thử, thấy nước trong nhà gần rút hết.

 

Nghe , nhiều bắt đầu nôn nóng về nhà. Thuyền của Lương Hàm Nguyệt cứ chạy qua chạy ngừng nghỉ, nhưng cả nhà cô vẫn lên thuyền để về xem nhà thế nào.

 

Quả nhiên, một lát , những sống gần khu nhà của Lương Hàm Nguyệt mặt mày ủ rũ chèo thuyền , tiếc nuối bảo: "Bên đó nước vẫn rút hết, chắc sáng nay về ."

 

Vậy là họ đành nán sườn núi thêm một buổi sáng.

 

Đến trưa, cả nhóm vẫn động tĩnh gì thì thấy một chiếc xuồng cứu hộ lao v.út đến, đó là mấy chiến sĩ cứu hỏa mặc áo phao màu cam.

 

Chưa kịp câu nào, họ nhanh ch.óng đưa mấy đang xuồng xuống .

 

Thực , họ xuất phát từ sớm, nhưng mãi bây giờ mới đến làng Lương là vì suốt dọc đường cứ liên tục cứu . Gặp ai đang bám mảnh gỗ trôi nổi giữa dòng lũ, họ liền kéo lên xuồng ngay. Mỗi khi xuồng đầy tìm nơi tạm thời định nạn nhân mới tiếp tục lên đường. Vì thế, mãi đến giờ họ mới mặt.

 

Những họ cứu ít là nhân của dân làng Lương, những mà họ gần như tuyệt vọng mong gặp . Giờ thấy bình an trở về, dù ai cũng ít nhiều vết thương, nhưng quan trọng nhất là họ còn sống! Bao nhiêu cảm xúc dồn nén vỡ òa, nước mắt rơi lã chã, họ nắm c.h.ặ.t t.a.y các chiến sĩ cứu hỏa, rối rít cảm ơn ngớt.

 

các chiến sĩ thời gian nán lâu, họ chỉ kịp vài câu trấn an, lập tức lên xuồng tiếp tục nhiệm vụ cứu hộ.

 

Lần , ngoài lực lượng cứu hỏa, còn cả một tổ chức tình nguyện tham gia hỗ trợ.

 

 

 

Loading...