Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 160: Trứng gà

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:28:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Hàm Nguyệt xổm xuống vườn, nhai nốt quả cà chua trong tay. Sau đó, cô lấy một cái giỏ, hái sạch cà chua còn giàn.

 

Hái xong, giỏ đầy tràn, cao ngất ngưởng.

 

Ăn hết thì tương cà trữ cũng ! Lương Hàm Nguyệt nghĩ xách giỏ bếp.

 

Ngoài mảnh vườn trong sân, mảnh ruộng biệt thự cũng hoa màu đến kỳ thu hoạch, chính là khoai tây trồng từ dạo .

 

Trong ruộng còn đủ loại cây trồng khác, bao gồm lúa mì dại, bông vải và hạt kê mà Lương Hàm Nguyệt thu thập hòn đảo. Thế nhưng đến giờ vẫn thấy dấu hiệu nào là chúng sắp chín cả.

 

Phần đất còn thì trồng khoai tây, khoai lang và một ít khoai môn. Theo ước tính của Lương Khang Thời, khoai lang chờ đến tháng , thậm chí muộn hơn mới thể thu hoạch. khoai tây thì đầu tháng thể đào lên.

 

Chuyện khoai môn càng thú vị hơn. Hồi Tết, Trân Mẫn phát hiện mấy củ khoai môn mua về nảy mầm, liền đem trồng xuống đất. Ai ngờ nó lớn phổng phao luôn! Chỉ điều, khoai môn thời gian sinh trưởng dài, đến tận tháng sáu mới thu hoạch .

 

Lương Hàm Nguyệt âm thầm ghi nhớ chuyện đầu. Đợi dọn dẹp xong mớ hỗn loạn do lũ lụt gây , cả nhà sẽ lên đảo đào khoai tây.

 

Cô tiện tay nhét một quả trứng túi áo, chuẩn về báo tin vui rằng gà mái bắt đầu đẻ trứng.

 

Vừa bước sân, cô thấy tiếng chuyện. Nhìn kỹ , thì là Đỗ Khải đang chuyện với Lương Khang Thời.

 

Lúc Đỗ Khải đến, Lương Khang Thời đang hì hục xúc bùn từ bậc đá trong sân đổ vườn rau trống. Đám bùn do nước lũ cuốn xuống, giàu dinh dưỡng, vứt thì quá lãng phí.

 

Đỗ Khải đến để thống kê còn sống trong làng Lương.

 

Lương Khang Thời hỏi ngay: “Tình hình ?”

 

Đỗ Khải lắc đầu, giọng trầm xuống: “Không lắm. Chỗ kiểm đếm, một phần ba dân làng nước cuốn trôi. Những tạm thời ghi danh sách mất tích, nếu ai cứu về thì sẽ xóa tên khỏi danh sách. cũng lên khu tái định cư sườn núi hỏi thăm, họ rằng nước cuốn , mười thì chỉ một may mắn .”

 

Ông với giọng nặng nề, thanh âm cũng nhỏ xuống: “Còn ít c.h.ế.t ngay trong nhà .”

 

Cả ngày hôm nay, x.á.c c.h.ế.t mà Đỗ Khải trông thấy khi còn nhiều hơn cả đời ông từng gặp. Những khuôn mặt nước ngâm đến biến dạng liên tục thoáng qua trong đầu, bụng ông quặn lên khó chịu.

 

“Đều lũ cuốn c.h.ế.t ?” Trong mắt Lương Khang Thời ánh lên nỗi đau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-160-trung-ga.html.]

 

“Đại khái là … Có nhiều nhà chạy ngoài, nghĩ rằng cố thủ trong nhà thì sẽ qua cơn lũ. Kết quả là nước lũ len lỏi qua khe cửa, khe sổ, cứ thế dâng lên. Đến lúc họ nhận thì cửa đẩy nổi nữa .”

 

Cửa mở ngoài, nước dâng cao bên ngoài khiến cánh cửa áp c.h.ặ.t. Có cố gắng đẩy nữa, thì lũ cũng sẽ lập tức tràn , cuốn phăng tất cả. Trong tình thế đó, con thể chống sức mạnh của thiên nhiên.

 

Trước sự tàn khốc của t.h.ả.m họa, con trở nên quá nhỏ bé và bất lực.

 

“Những nhà ở gần sườn núi phía Đông Bắc thì khá hơn một chút. Tuy do phụ trách thống kê, nhưng cuốn trôi nhiều lắm.”

 

Hai chuyện thêm vài câu, đó Đỗ Khải ghi tình hình nhà họ Lương chuẩn sang nhà khác. Trước khi , ông dặn dò:

 

“Giờ nước giếng uống , đục lắm. Trên sườn núi phát viên lọc nước, nhưng chắc đủ cho cả làng. Nhà tranh thủ lên lấy sớm . Còn một chuyện nữa, thể cần giúp. Chiều nay bọn lo mai táng những vì lũ lụt, tránh dịch bệnh bùng phát. Ai còn nhân thì nhà sẽ lo. Còn những ai ai thích, làng cử phụ giúp. Anh Khang, chiều rảnh ?”

 

Lương Khang Thời gật đầu: “Chiều mang xẻng qua, cứ hẹn ở lối núi nhé.”

 

Suốt mùa đông, củi khô dùng để đốt sưởi gần như hết. Không những kịp nổi một cỗ quan tài mỏng manh . thời gian gấp rút thế , ngay cả để linh cữu cũng chẳng kịp nữa .

 

Lương Khang Thời thở dài. Chỉ mong cơn lũ sẽ dịch bệnh nào bùng phát.

 

Lương Hàm Nguyệt trong sân hết cuộc trò chuyện, bèn bước : “Con lên khu tái định cư xem thử.”

 

Lương Khang Thời thắc mắc: “Nhà cần viên lọc nước.” Ở đảo sẵn nguồn nước sạch, mà Lương Hàm Nguyệt cũng tích trữ ít viên lọc nước .

 

“Con chỉ xem thế nào thôi.” Cô ngoài dạo một vòng, nhân tiện xem tình hình trong làng.

 

Hôm nay trời nắng ch.ói chang, nhiệt độ như một ngày tháng Năm ấm áp. Thật khó tin rằng mới vài tuần , ngoài trời vẫn còn đóng băng, mà bây giờ cũng mới giữa tháng hai thôi.

 

Mùa đông năm nay bắt đầu từ cuối tháng mười, dài lê thê. Người trong làng mong chờ xuân sang lâu, nhưng ai ngờ mùa xuân đến cùng một trận đại hồng thủy.

 

Dọc đường , cô thấy nhiều nhà mở toang cổng sân bốn tháng đóng kín. Trong sân, trải đầy lúa gạo phơi khô. Lương thực đầu tiên cứu là gạo, dù ướt nhưng rửa qua nước sạch phơi vẫn còn thể cứu vãn, đến nỗi hỏng hết.

 

Còn bột mì thì… đúng là đau đầu.

 

Bột mì mà ngấm nước phơi , liệu còn như cũ ? phần lớn trong làng tiếc của, ngay cả lúc bình thường mà mất chừng đó bột mì cũng thấy xót, huống chi bây giờ. Bình thường họ còn thể trộn bột cám gà cám vịt cho đỡ phí. Bây giờ lương thực khan hiếm, đồ ăn trong nhà cũng nước lũ hỏng gần hết, nếu vứt cả bột thì đúng là t.h.ả.m họa.

Loading...