Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 161: Trứng gà

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:57:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nên, nhiều vứt bột mì . Đa đều quyết định nhào bột lên ăn thử. Trong nhà trẻ con hoặc già bụng yếu thì tránh ăn. Còn lớn, cùng lắm là đau bụng vài , chịu nổi thì để dành thức ăn cho gia súc, mà nếu ăn thì coi như đỡ một mối lo.

 

Nhiều nhà trong làng đang tất bật sửa sang cơn lũ. Nhà của Lương Hàm Nguyệt may mắn kiên cố, thiệt hại gì. những ngôi nhà cũ thì chẳng may mắn như . Sau khi nước lũ ngâm suốt mấy ngày, chúng trở thành những căn nhà chực chờ sập. Ở chẳng dám, bỏ cũng tiếc. Lương Hàm Nguyệt trong làng kháo rằng, cán bộ thôn giúp điều phối những nhà còn phòng trống để tạm thời cho những gia đình mất nhà cửa ở.

 

Còn những nhà ở gần chân núi thì chịu cảnh tệ hơn, lũ kéo theo tảng băng trôi, đập thẳng tường, khiến tường nhà nứt vỡ, thiệt hại ít nhiều.

 

Lương Hàm Nguyệt quan sát, chẳng mấy chốc đến khu tái định cư sườn núi. Nơi chủ yếu dựng trạm y tế dã chiến và điểm đóng quân của đội cứu hỏa. Từng hàng lều bạt dựng lên, dân làng mang đến vài cái bếp than, lúc bếp nào cũng đang đun nước sôi sùng sục.

 

Vừa đến nơi, cô gọi xếp hàng: “Lấy viên lọc nước bên nhé!” Lương Hàm Nguyệt “ừ” một tiếng, nghĩ bụng mà cứ lảng vảng đây đó mà nhận thì vẻ kỳ cục. Cô chợt nhớ nhà ông bà Tứ chắc chắn sẽ xa đến đây, thì nhân tiện giúp ông lấy một phần .

 

Hàng xếp dài dằng dặc. Cô trong hàng, đảo mắt xung quanh, chợt thấy một đội cứu hỏa mặc áo cam khiêng cáng trở về. Trên cáng là hai , mặt phủ vải trắng. Bọn họ đưa trạm y tế mà thẳng phía lều lớn. Chuyện gì xảy , khó để đoán.

 

Từ khi nước rút, đội cứu hộ và tình nguyện viên phần lớn rời cùng với xuồng cứu nạn. Những còn cứu hộ, giờ đây chủ yếu công việc thu thập t.h.i t.h.ể.

 

Thời tiết ấm lên, t.h.i t.h.ể dễ phân hủy và trở thành ổ dịch. Điều khiến đau đầu là củi khô cạn kiệt, thể thiêu hết t.h.i t.h.ể , đành chôn cất, chỉ thể đào hố sâu hơn một chút. Đó là lý do Đỗ Khải nhờ Lương Khang Thời giúp đỡ, bởi thanh niên trai tráng trong làng còn nhiều. Ai còn sức thì bận rộn chăm sóc nhà, già yếu, hoặc lo cho vợ con. Nhiều dù thoát khỏi trận lũ nhưng vẫn yên : sốt, tiêu chảy, buồn nôn, nôn mửa. Không ít còn thương.

 

Lương Hàm Nguyệt thấy nhóm cứu hỏa đặt cáng xuống, rửa tay qua loa xuống bên bếp lửa, rót nước nóng cốc, lôi từ trong áo một chiếc bánh bao.

 

Chiếc bánh bao vàng ươm, trông thì ngon mắt, nhưng Lương Hàm Nguyệt rõ—nó trộn với bột ngô, mà vẻ lượng bột ngô còn ít. Nói thẳng , đây chẳng còn là bánh bao nữa, mà là bánh bột ngô !

 

Bất giác, trong đầu cô nảy một ý nghĩ hoang đường: bột ngô khi nào xay từ đống ngô vốn dùng để thức ăn cho gia súc ?

 

Càng nghĩ càng thấy khả năng đó cao. Mùa đông năm ngoái, hàng nghìn tấn ngô từ các làng quanh đây chuyển lên thành phố. chuồng trại gia súc trong thành phố đổ sập vì tuyết lớn, tiêu thụ hết ngô đó. Khả năng lớn nhất là xay ngô thành bột phân phát lương thực cứu trợ. Ăn thì vẫn ăn đấy, chỉ điều… chất lượng kém một chút.

 

Chỉ ăn mỗi thứ mà chịu nổi? Đám lính cứu hỏa và tình nguyện viên thức trắng mấy đêm liền, chỗ ngủ còn chẳng đủ, giờ ăn uống cũng đối xử qua loa thế ?

 

Cô thò tay túi, chạm một vật tròn tròn—một quả trứng gà.

 

Lương Hàm Nguyệt vốn định khoe với ba chuyện con gà mái nhà đẻ trứng, nhưng lúc khỏi nhà quên béng mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-161-trung-ga.html.]

 

lúc , hàng xếp đến lượt cô. Cô nhận lấy viên lọc nước, về phía nhóm cứu hỏa. Do dự một lúc, cô đưa tay mặt một lính trẻ đang đất, để lộ quả trứng trong lòng bàn tay:

 

“Các ăn thế mà đủ sức ? quả trứng , tặng .”

 

Rồi cô vội vàng bổ sung: “Trứng sống đấy, luộc lên mới ăn .”

 

Anh lính trẻ nhận. Chẳng đầu dân làng mang đồ đến cho họ. Khuôn mặt rám nắng của nở một nụ , hàm răng trắng lóa nổi bật làn da đen nhẻm: “Chúng thể nhận đồ của bà con , cô mang về .”

 

Lương Hàm Nguyệt bỗng đặt phịch quả trứng xuống đất, đó đầu chạy mất.

 

Anh lính vội vàng dậy đuổi theo, một lúc tiu nghỉu về, trong giọng còn mang theo chút nghi ngờ về chính :

 

một cô gái chạy nhanh hơn ?!”

 

Những xung quanh đồng loạt huýt sáo chế giễu: “Í~ về tập thêm nhé!”

 

Lương Hàm Nguyệt về đến nhà, trầm tư suy nghĩ xem thể mang thêm thứ gì đến điểm cứu trợ. Nghĩ một hồi, cô chạy ngay đến căn biệt thự ven đảo, mở tủ lạnh mắt là một quả trứng đà điểu khổng lồ.

 

Quả trứng cô nhặt trong sa mạc. Vì quá to, sợ đập cả nhà ăn trứng cả tuần nên cô cứ để đó mãi.

 

Giờ thì chính là lúc dùng đến nó !

 

Cô đập vỡ quả trứng. Nghe trứng đà điểu tanh, thế là cô thêm tí rượu để khử mùi. Lòng trắng và lòng đỏ trứng đổ đầy gần nửa chậu. Khi đ.á.n.h đều với bột mì để bột bánh, chậu bột đầy thêm một khúc.

 

Cô nêm nếm gia vị, cắt nhỏ hành lá trộn , định bánh trứng hành.

 

Có một miếng bánh dính c.h.ặ.t chảo, lúc cô dùng xẻng lật lên thì nó nát vụn thành từng mảnh. Cô nhón một miếng nếm thử, hương vị cũng chẳng khác bánh trứng gà là bao.

 

 

Loading...