Vậy là tất cả cây ăn quả đều diệt sạch!
Lương Hàm Nguyệt lập tức nghĩ đến việc đào cây non mang gian của trồng. Dù năm nay may mắn sống sót, nhưng những mùa đông khắc nghiệt vẫn sẽ tiếp tục kéo dài, gì chúng cũng chịu nổi. Thà đưa nơi khí hậu ấm áp, để chúng phát triển sum suê còn hơn!
bây giờ lúc. Những cây ăn quả mới sống sót qua bão tuyết và lũ lụt, nếu đào lên ngay để trồng , e rằng chúng sẽ c.h.ế.t khi bén rễ. Ít nhất cũng chờ đến mùa thu, khi rụng lá mới thể tính tiếp.
Đang suy nghĩ miên man, Lương Hàm Nguyệt bỗng thấy Tiểu Hắc sủa hai tiếng về phía cổng.
Có đến ?
Cô tới, cất tiếng hỏi:
"Ai đấy?"
Không ai trả lời. Tiểu Hắc sủa hai tiếng nữa, vẻ mặt nó chút cảnh giác.
Sau đó, Lương Hàm Nguyệt vài tiếng gầm gừ trầm thấp cùng âm thanh khè khè đặc trưng của loài ch.ó sói khi cảnh báo đối thủ.
Không lẽ là con sói cụt đuôi hôm ?!
Lông tơ cô lập tức dựng , theo phản xạ liền rút ngay con d.a.o rựa từ gian , mắt rời cánh cổng, chuẩn cho tình huống nhất—nếu cổng húc đổ, cô phản công thế nào.
, từ khe hở cổng, một con cún nhỏ ướt nhẹp đẩy trong.
Nhìn con cún còn nhỏ hơn cả Tiểu Hắc lúc mới đến. Bộ lông vàng pha chút đen ướt sũng, bết thành từng chùm, cả run lẩy bẩy.
Vừa đến nơi, nó lập tức thấy Lương Hàm Nguyệt và Tiểu Hắc—đang nghiêng đầu tò mò quan sát nó—liền sợ hãi ngoắt , định chui ngược ngoài.
chui một nửa, nó đẩy trở !
Cún con hoảng loạn đến mức kêu lên yếu ớt, lảo đảo chạy trốn khỏi Tiểu Hắc.
Lương Hàm Nguyệt vội mở cổng, nhưng bên ngoài còn bóng dáng con ch.ó trưởng thành nào nữa. Chỉ một vệt m.á.u nhỏ còn đọng nền đất.
Có lẽ đó là của cún con . Có thể vì thương nên mới bất đắc dĩ để con ở đây.
Cô lập tức chạy ngoài tìm kiếm. vệt m.á.u chỉ xuất hiện ngay cổng nhà cô, dấu vết nào khác để theo.
Cô còn tìm tiếp, nhưng đầu thấy Tiểu Hắc đang giở trò bắt nạt!
Cún con mới run rẩy lên, Tiểu Hắc giơ một chân đè xuống—bốp—cún nhỏ lập tức ngã lăn .
Thấy thế, Lương Hàm Nguyệt đành , đóng cổng , tránh để hai con chạy ngoài gây chuyện. Cô lấy một cái khăn bọc con cún đang ướt sũng , định đưa gian để sấy khô .
Tiểu Hắc thấy kẻ mới xuất hiện, lập tức bày bộ dạng "đòi công bằng", ngoạm c.h.ặ.t ống quần Lương Hàm Nguyệt, nhất quyết buông.
Hết cách, đành đưa cả hai luôn !
Sau khi sấy khô, cún con trông đỡ t.h.ả.m hơn hẳn, nhưng vẫn gầy trơ xương, ánh mắt đầy hoang mang, hở một chút là giật b.ắ.n .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-163-trung-ga.html.]
Tiểu Hắc sủa một tiếng—cún con run b.ắ.n.
Lương Khang Thì chuyện to—cún con run.
Trân Mẫn pha sữa dê, cái bát inox chạm xuống nền nhà—cún con lập tức lùi xa, trốn chui trốn lủi.
Cuối cùng, dỗ mãi nó mới chịu uống chút sữa.
Nhìn đôi tai to bự của nó, Lương Hàm Nguyệt thắc mắc:
"Con là giống gì thế nhỉ?"
Lương Khang Thời thản nhiên đáp:
"Ở cái thôn thì ch.ó gì ngoài ch.ó cỏ ."
Chó cỏ thì ch.ó cỏ! Miễn ch.ó sói là !
Tiểu Hắc cũng là một con ch.ó cỏ, mà là loại ch.ó cỏ vóc dáng lớn. Lúc mới mang về, bàn chân nó to bất thường, so với cơ thể bé xíu thì rõ ràng là mất cân đối. Dấu hiệu chứng tỏ nó thể phát triển thành một chú ch.ó to bự.
Cún con mới đến cũng , chân hề nhỏ, hai cái tai to oạch cụp xuống, lông đuôi thì thưa thớt, khi ướt dính c.h.ặ.t xương đuôi, qua chẳng khác gì… đuôi lợn con!
Nhìn bộ dạng , chắc nó còn cai sữa. chỉ uống sữa dê đủ nhỉ?
Mọi dựng cho cún con một cái ổ, đưa nó khỏi gian. Không dám để nó ở cùng chỗ với Tiểu Hắc, sợ con quỷ nhỏ bắt nạt lính mới. Để tiện cho Lương Hàm Nguyệt chăm sóc, cuối cùng họ quyết định đặt ổ ngay cạnh cửa phòng cô.
Chuyện khiến Tiểu Hắc tức đến nỗi dựng cả râu mép lên!
Ban đầu, khi cún con xuất hiện, nó cũng khái niệm gì về tranh giành tình cảm, chỉ đơn thuần tò mò. Thế nên nó mới vô tư dùng chân đè cún con xuống, khiến đối phương ngã lăn kềnh. khi tận mắt thấy Trân Mẫn pha sữa dê—đáng lẽ là phần của nó—mang đút cho kẻ mới tới, thấy Lương Hàm Nguyệt ôm cún con phòng ngủ của cô… Tiểu Hắc bắt đầu nhận vấn đề.
Bình thường nó tốn bao nhiêu công sức, giả vờ đáng yêu đến mức nào, mới ngủ nền phòng chủ nhân. Vậy mà con nhóc đến nghiễm nhiên đặc quyền như thế?!
Tiểu Hắc bùng nổ!
Nó một chạy sân giận dỗi. Đến khi Trân Mẫn dỗ mãi mới chịu về, nó lập tức bẹp xuống đất, mặt mày đưa đám, ánh mắt tràn đầy bi thương.
Đuôi thèm vẫy.
Khoai lang sấy yêu thích cũng thèm ăn.
Cứ thế mà ườn , trông chẳng khác nào một chú ch.ó mất hết ý chí sống.
Lương Hàm Nguyệt đành dỗ dành nó suốt nửa ngày trời.
Kế hoạch chỉnh đốn thói quen nhõng nhẽo của Tiểu Hắc hoãn vô thời hạn. Nếu cố tình huấn luyện lúc , e rằng nó sẽ càng ghét cún con mới đến, cho rằng vì kẻ thứ ba xen nên chủ nhân mới đổi thái độ với .
Dù thì… Tiểu Hắc vẫn là một chú cún con mà! Chẳng qua nó lớn nhanh hơn bình thường thôi, chứ vẫn đầy sáu tháng tuổi!
Lương Hàm Nguyệt xoa đầu nó. Thôi kệ , cứ từ từ tính tiếp!