Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 165: Thăm họ hàng

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:57:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

So với những nơi đó, An Thành chịu ảnh hưởng nhẹ hơn nhờ địa hình đặc biệt. Thành phố những quả đồi thoai thoải, gần biển nên dễ thoát nước, sông lớn chảy qua.

 

ông trời công bằng lắm, sông lớn thì gặp hạn hán sẽ khốn đốn vì thiếu nước thôi!

 

Vài ngày nữa trôi qua, trời vẫn trong vắt như một tấm bìa xanh, chỉ thỉnh thoảng lác đác vài cụm mây trắng trôi ngang.

 

Hôm đó, trong thôn chuyện lớn xảy .

 

hô hoán rằng thấy xác một con sói c.h.ế.t ngay trong thôn, lập tức kéo đến xem.

 

Đương nhiên, Lương Hàm Nguyệt cũng bỏ lỡ chuyện náo nhiệt .

 

Cô vẫn yên lòng về con sói cụt đuôi từng ăn thịt . Dù mấy tháng nay thấy tung tích nó , thể về rừng sâu. ai mà , mùa đông tới, khi chẳng còn thức ăn, nó liệu mò xuống núi tấn công thôn làng ?

 

Người trong thôn vây kín ba tầng trong, ba tầng ngoài, xúm con "sói" c.h.ế.t giữa đất. Lương Hàm Nguyệt len đến vòng ngoài la lớn:

 

"Sói mà sói! Chó đấy! Ông nhầm !"

 

Người phát hiện nó vội thanh minh:

 

"Nhìn nó giống sói thế mà! Chỉ là cụt đuôi, con sói từng làng c.ắ.n c.h.ế.t thôi. Có khi núi còn bầy sói khác, lũ cuốn trôi xuống làng cũng nên!"

 

Mất một hồi chen lấn, Lương Hàm Nguyệt mới lách vòng trong. là con vật trông giống sói, chỉ là nhỏ con hơn một chút.

 

hiểu hơn qua liền phán:

 

"Chó sói mà ch.ó sói, đây là ch.ó lai sói, chắc là giống ch.ó sói Đức ! thấy nuôi nhiều lắm. Sói ở vùng màu , con sói cụt đuôi với mấy con đ.á.n.h c.h.ế.t đều là màu xám, con lông trắng pha xanh. Mà hình nhỏ con thế , chắc chắn là ch.ó lai!"

 

Nói , dùng cành cây gạt gạt xác con ch.ó:

 

"Mà , con là ch.ó cái đấy! Mới đẻ xong, vẫn còn sữa ."

 

Lương Hàm Nguyệt tròn mắt. Không lẽ... con cún nhỏ nhà cô chính là do con ch.ó mang đến? Cô cúi xuống quan sát kỹ hơn, thấy t.h.i t.h.ể đầy vết thương, nhất là phần n.g.ự.c và bụng xẻ một đường lớn, vết thương còn bắt đầu thối rữa.

 

cô sẽ nhận nuôi con cún mà nó để ? Hay là vì nó thấy Tiểu Hắc?

 

Sau khi xác nhận đây là ch.ó chứ sói, dần dần tản .

 

vẫn mấy bàn tán:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-165-tham-ho-hang.html.]

"Chó sói lai chạy làng nhỉ? May mà nó c.h.ế.t , chứ dễ c.ắ.n lắm đấy!"

 

"Cả vùng ai nuôi ch.ó kiểu , trông nhà cũng dùng giống . đoán là ch.ó giữ cổng ở mấy khu nhà máy. Ông chủ xí nghiệp giờ thích nuôi ch.ó bự trấn cửa, khi còn cả ngao Tây Tạng chứ!"

 

Mọi ngẫm thấy cũng hợp lý. Năm ngoái tuyết rơi dày, xí nghiệp đóng cửa, chắc ai cho ch.ó ăn, nó tự chạy ngoài kiếm sống. Vất vả qua mùa đông, nhưng thương trong trận lũ, cuối cùng c.h.ế.t ngay trong thôn.

 

Bỗng đề xuất:

 

"Ê, con c.h.ế.t lâu ? Nếu lâu thì lột da, lấy thịt ăn !"

 

Nói xong còn nuốt nước bọt đ.á.n.h ực một cái. Đã bao lâu ăn thịt? Con ch.ó cũng to phết, chắc chắn ít thịt!

 

Người bên cạnh lườm nguýt:

 

"Ông thấy vết thương nó thối rữa ? Đói mấy cũng đừng bạ ăn đó chứ!"

 

Lương Hàm Nguyệt giả bộ hù dọa:

 

"Lỡ con thương c.h.ế.t mà là c.h.ế.t vì bệnh thì ? Ăn chẳng cũng mắc bệnh theo ?"

 

" đó!" Có lập tức phụ họa. "Chưa đến bệnh tật, chỉ riêng ăn thịt c.h.ế.t để lâu cũng đủ cho ông chạy thẳng nhà xí cả ngày ! Mới hôm còn vịn tường , giờ khỏi mà chẳng rút tí kinh nghiệm nào!"

 

Người đề nghị ăn thịt ch.ó hôm suýt nữa mất nước vì tiêu chảy, chỉ vì tiếc của mà cố ăn đồ ngâm nước lũ. Mới khỏe mấy hôm, giờ ngứa miệng .

 

Anh rụt cổ, lẩm bẩm: "Thôi, ăn nữa, về đây."

 

Mọi cũng lượt tản , miệng thì bàn chuyện thời tiết kỳ lạ, miệng thì hỏi thăm tình hình thành phố, mong nước rút sớm để còn mua sắm.

 

Thấy xung quanh chẳng còn ai, Lương Hàm Nguyệt liền tìm một góc khuất, lấy xẻng .

 

Con ch.ó tin tưởng giao con cho cô, cô cũng thể phụ lòng nó. Nhất định sẽ chăm sóc cún con thật .

 

Cô đào một cái hố lớn chôn con ch.ó xuống. Giờ sức cô mạnh hơn nhiều, đào một cái hố đủ sâu mà chẳng tốn bao nhiêu sức, thậm chí còn đổ giọt mồ hôi nào.

 

Trên đường về, cô nghĩ đến bé cún còn tên. Mẹ nó là giống ch.ó sói Đức, bố thì chẳng rõ là giống gì. Lông pha giữa xanh vàng và đen… Hay gọi là Tiểu Thanh? cứ như đang nuôi rắn. Tiểu Hoàng thì vẻ đúng lắm, lỡ nó lớn lên giống thì lông cũng hẳn màu vàng, mà là kiểu trắng ánh xanh.

 

Hay là gọi là Đại Thanh ! Lương Hàm Nguyệt quyết định luôn.

 

Trước đó, cô kiểm tra răng của Đại Thanh, thấy mọc gần hết. Tuy rõ nó bao nhiêu ngày tuổi, nhưng tình trạng răng thể bắt đầu ăn sữa bột pha với chút đồ ăn dặm . Vậy thì cũng quá khó nuôi.

 

 

Loading...