Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 167: Thăm họ hàng

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:57:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Hắc thấy , chút do dự nhảy phắt qua hàng rào lao cứu viện.

 

Kết quả? Từ một con ch.ó đ.á.n.h thành hai con vùi dập.

 

May là lũ gà tính tình hiền lành, đến cả Lương Hàm Nguyệt lấy trứng cũng bao giờ mổ. Tiểu Hắc và Đại Thanh chỉ mấy cú mổ chỗ thịt dày, cộng thêm vài cái tát trời giáng từ cánh gà mà thôi.

 

Hai đứa nhỏ tức tưởi, cúi đầu lê lết về nhà, thèm chơi trong sân nữa, mỗi đứa một góc gặm nhấm nỗi buồn.

 

Lương Hàm Nguyệt mà suýt bật : "Làm màu gì chứ, Đại Thanh mới tí tuổi mà đòi solo với gà mái, ít nhất cũng ba tháng nữa nhé! Đã thế còn kéo Tiểu Hắc cùng, kết quả cả hai cùng ăn hành."

 

một điều đáng chú ý. Tiểu Hắc chủ động lao giúp Đại Thanh, dù cuối cùng chẳng cứu ai mà còn đ.á.n.h chung, nhưng hành động là dấu hiệu cho thấy Tiểu Hắc chính thức chấp nhận Đại Thanh ? Còn xem nó là "đàn em" cần bảo vệ nữa chứ?

 

Thôi, mong rằng hai đứa về hòa thuận với .

 

Sau khi ăn trưa, Lương Hàm Nguyệt kiểm tra trứng trống. Từ ngày gà mái bắt đầu đẻ, cô chọn lọc riêng, đến giờ cũng một tuần, tổng cộng 9 quả.

 

Trứng trống thể giữ tối đa 15 ngày, nhưng để quá một tuần thì tỉ lệ nở sẽ giảm. Mà gà mái một thể ấp 20 trứng, cô đợi thêm nhưng sợ giảm hiệu suất nở, nên quyết định để gà ấp luôn.

 

Ba con gà mái trong chuồng thì chỉ một con dấu hiệu "ủ trứng". Lương Hàm Nguyệt thử nghiệm bằng cách đặt hai quả trứng thường ổ để xem con gà chịu ấp . Kết quả hài lòng, nó lập tức đè lên trứng, thỉnh thoảng còn trở trứng để nhiệt tỏa đều.

 

Thấy , Lương Hàm Nguyệt nhanh ch.óng lấy một cái rổ lớn, quấn rơm rạ thành một ổ ấp tươm tất, đặt cạnh con gà . Nhân lúc nó rời ổ kiếm ăn, cô thu hai quả trứng thử nghiệm, xếp 9 quả trứng trống rổ đặt đúng vị trí cũ.

 

Gà mái về, chẳng hề nghi ngờ gì. Nó nhẹ nhàng nhảy lên, cẩn thận trùm cánh che kín trứng, an vị bất động trong ổ.

 

Khoảng hai mươi ngày nữa, lứa gà con đầu tiên sẽ đời.

 

Mấy trong làng họ Lương từ thành phố trở về, tới nơi hào hứng kể chuyện mới:

 

"Giờ nhiều mất việc lắm! Nhà máy, trung tâm thương mại phần lớn đóng cửa hết, chỉ còn mấy cửa hàng do chính phủ chỉ định là còn hoạt động. Mà mua đồ trong đó chứng minh thư, mỗi chỉ mua một ít thôi. Còn thì khỏi nghĩ đến lương bổng, bây giờ trả công bằng lương thực hết !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-167-tham-ho-hang.html.]

Nghe , cả làng trố mắt:

 

"Thế mất việc họ ăn gì? Giờ còn mua gạo ? cũng tính mua ít về trữ đây!"

 

Người lên phố về lắc đầu:

 

"Gạo là thứ hạn chế nhất! Mỗi ngày chỉ mua nửa cân thôi!"

 

Dân làng nhẩm tính một lúc, thấy lên thành phố mua gạo chẳng đáng. Đi xa tốn tiền xăng, mà ai chừng giờ xăng còn đắt hơn cả gạo nữa.

 

"Cơ mà giờ dân thành phố sống thế nào? Không việc, gạo, chắc khổ lắm hả?"

 

Cả làng chuyện mà thấy như thời đại ngược, tuy ảnh hưởng đến nhưng cũng giật ít.

 

"Cũng phát gạo cứu trợ, một ngày nhận một phần đồ ăn nấu sẵn."

 

Nghe thế, mấy trong làng liền động lòng: "Vậy cũng đến nỗi? Thành phố chắc cũng tệ lắm ha! Không cần vẫn cơm ăn, tính còn sướng hơn cày ruộng như tụi ."

 

"Đừng mơ!" Người từng ăn cơm cứu trợ vội xua tay. "Tụi cũng ăn thử , mà thật sự nuốt vô! Bánh bột ngô trộn khoai tây nghiền, cứng khô, ăn mắc nghẹn. Đồ ăn kèm là cải thảo xào, nhạt nhẽo, chả chút dầu mỡ nào. Bột ngô thì xay thô, ăn rát cả cổ. Còn cải thảo, cả mùa đông ngán đến tận cổ , mà lên đó vẫn ăn y chang! mới thấy hối hận, kịp ăn xong vội bỏ về!"

 

"Không ngờ ngày tụi – dân quê – chê đồ ăn thành phố!" Một ông lão trong làng cảm thán.

 

Chuyện lạ thật! Mọi khi đến đồ ăn thành phố ai cũng thèm thuồng, mà giờ chê bai. Dù chỉ ăn mấy món đơn giản, nhưng làng Lương vẫn còn gạo với bột mì đổi hồi năm ngoái, ăn cả năm cũng hết. Củ cải, bắp cải hầm ăn phát ngán mà vẫn hết sạch, thỉnh thoảng còn đem rau củ ủ mầm chợ đổi lấy đậu hũ ít rau xanh.

 

Nghĩ nghĩ , dân làng vẫn sống khá đấy chứ!

 

"Tất nhiên ! thấy dân thành phố cũng quen lắm. Nghe trong cái hầm tránh nạn của họ, suốt mùa đông cũng ăn mấy món kiểu thôi."

 

"Ừ thì cái bỏ bụng là may ! Chứ bên đó than củi như , nếu hồi đó đón họ về quê ở nhờ, chắc bây giờ thành phố chẳng còn mấy sống sót !" Một hạ giọng .

 

 

Loading...