Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 168: Thăm họ hàng

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:57:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thế thành phố điện ? Nếu thì tranh thủ sửa đường dây điện hỏng của làng ! Mất điện bất tiện quá trời!” Cả làng Lương trải qua cả mùa đông chỉ dùng nến để thắp sáng, giờ ai cũng mong sớm trở thời đại điện.

 

Người từ thành phố về hỏi kỹ chuyện :

 

“Nghe than đá khan hiếm, nên phần lớn khu vực trong thành phố cũng cắt điện. Làng chỉ nhà máy nhiệt điện, mà mỏ than, nhập than từ nơi khác bằng tàu hỏa. đường sắt hư do lũ lụt với trận bão tuyết năm ngoái, sửa xong, nên chắc còn lâu mới điện .”

 

Nghe , mấy trong làng bắt đầu bàn tán sôi nổi. Chủ đề chính là bao lâu nữa cuộc sống mới trở bình thường. Có lạc quan bảo dù khí hậu thất thường, nhưng thời tiết ấm lên nhanh, thể trồng thêm một vụ lúa nữa. Lương thực nhiều hơn thì thứ sẽ sớm định, thậm chí còn hơn . cũng nhiều lo lắng—trời đất đổi khác thường, chắc chắn điềm lành. Biết đây chỉ là khúc dạo đầu của một tai họa lớn hơn, tuyệt đối chủ quan!

 

Trân Mẫn lái xe cùng chồng là Lương Khang Thời đến thôn Điền – nơi chị gái bà, Trân Lệ, đang sống. Vừa tới cổng làng, bà thấy yên tâm hơn hẳn—chẳng thấy ai gác, chứng tỏ nơi dỡ bỏ lệnh kiểm soát quân sự.

 

Dọc đường, bà cũng thấy dấu vết của một trận lũ nhỏ, bùn đất còn in mặt đường. may mắn là mấy nhà kính trồng rau vẫn nguyên vẹn, xem nơi ảnh hưởng nặng như làng Lương.

 

Hai vợ chồng đến gần nhà Trân Lệ, còn kịp gọi, thì hai đàn ông mặc đồng phục bước tới hỏi han:

 

“Đây nhà Trân Lệ ? là em gái ruột của chị , đây là chồng , bọn đến thăm chị .” Trân Mẫn lúng túng đáp.

 

Hai tỏ khá thiện:

 

“Đến thăm nhà ? Để gọi giúp, chị Trân đang việc trong nhà kính.”

 

“Ồ, cảm ơn nhé.” Trân Mẫn gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn giấu sự khó hiểu khi quanh nhà chị gái. Đây rốt cuộc là tình huống gì thế ?

 

Chẳng mấy chốc, Trân Lệ tất tả chạy , kéo tay Trân Mẫn dắt nhà ngay.

 

Vừa xuống, bà hỏi ngay:

 

“Chị bên em lũ lụt dữ lắm, nhà cửa ?” Nhìn lưng Lương Khang Thời, thấy bóng dáng Lương Hàm Nguyệt, bà vội vàng hỏi: “Sao thấy Nguyệt Nguyệt cùng?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-168-tham-ho-hang.html.]

 

“Nhà vẫn , Nguyệt Nguyệt ở trông nhà. Mà chị , rốt cuộc ở đây đang chuyện gì ? Sao khí nghiêm túc thế?” Trân Mẫn hạ giọng hỏi.

 

Trân Lệ : “Nói thì dài lắm, mấy chuyện cho kể, chị chỉ chút ít thôi.”

 

“Sau khi trời ấm lên, thôn Điền trở quản lý bình thường, còn canh gác cổng làng nữa. Chính phủ vẫn thu mua rau của bọn chị, nhưng giờ thể tự chở rau ngoài bán. Giá rau ngoài cao lắm, sẵn sàng đổi lấy hàng , một chuyến hàng thể kiếm cả đống tiền!

 

Thế là kẻ thấy chị với Vi Vi chỉ hai con, tưởng dễ bắt nạt, suốt ngày tới gây chuyện, ép bán rẻ mấy nhà kính trồng rau. Thậm chí nửa đêm, chị còn bắt gặp chúng lén cắt rách bạt phủ nhà kính. Nếu hôm đó chị động tĩnh chạy , chắc bây giờ cả nhà kính phá hỏng !”

 

Trân Mẫn lo lắng : "Thế giờ báo công an ? Phải xử lý nghiêm bọn , thì chúng đà lấn tới mất!" Hai phụ nữ sống ở nông thôn, phản kháng thì sớm muộn gì cũng bắt nạt đến cùng.

 

Trân Lệ vỗ vỗ tay em gái, trấn an: "Yên tâm, chị giải quyết xong !"

 

Hóa lúc Trân Lệ và Điền Vi quấy rối đến mức chịu nổi nữa, Điền Vi chợt nhớ mùa đông năm ngoái mấy chuyên gia nông nghiệp từ thành phố xuống khảo sát, rằng vùng thích hợp để khu nông nghiệp, thử nghiệm trồng trọt ở đây. Khi , chính quyền còn cử đến hỏi xem ai bán nhà kính trồng rau .

 

hồi đó, nhà kính chính là "con gà đẻ trứng vàng", ai nỡ bán ? Chưa kể bây giờ nhận tiền cũng chẳng tiêu , đồng tiền ngày càng mất giá, đáng tin cậy. Nhận lương thực thì chẳng để cho hết, bảo quản thế nào cũng là vấn đề.

 

Lúc Điền Vi nhắc đến chuyện , Trân Lệ lập tức bác bỏ: "Nhà kính chính là nguồn sống của con , thể dễ dàng bán ?"

 

Điền Vi lắc đầu: "Nhà kính chắc là bảo đảm tương lai của chúng . Mẹ xem, bây giờ bọn gây rối suốt, chúng chỗ dựa, chẳng ."

 

Mấy tên côn đồ trong làng lợi dụng lúc nửa đêm để quậy phá, phá thì chạy, như ruồi muỗi cứ vo ve mãi. Gọi công an thì bọn chúng cũng chẳng để hậu quả nghiêm trọng gì, bắt . Chưa kể làng camera giám sát, mà báo lên chính quyền thì so với một phụ nữ ly hôn họ hàng thích như Trân Lệ, đám đàn ông bản địa rõ ràng thiên vị hơn. Chính quyền làng cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện.

 

Trân Lệ nhíu mày: "Vậy con định gì?"

 

Điền Vi : "Dùng nhà kính đổi lấy một công việc định cho con ."

 

 

Loading...