Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 170: Trở về nhà

Cập nhật lúc: 2026-02-21 14:57:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trân Mẫn và Lương Khang Thời ở nhà Trân Lệ hai ngày, nhưng vì lo lắng để Lương Hàm Nguyệt một ở nhà nên họ quyết định về làng Lương.

 

Lúc tiễn hai vợ chồng lên xe, Trân Lệ đầy tiếc nuối: "Lần nhớ đưa Nguyệt Nguyệt tới đây chơi lâu lâu một chút nhé!"

 

Vừa dứt lời, bà chợt nhớ gì đó, vội vàng áp mặt cửa sổ xe hỏi: "Xăng trong xe còn đủ ? Nếu thiếu thì chị sẵn đây !"

 

Trân Mẫn ngạc nhiên: "Xăng trong xe em còn đủ mà, nhưng mà chị, ngoài mấy trạm xăng còn bán ?"

 

Chuyện thì Trân Lệ rõ. Người dân thôn Điền vẫn thường xuyên chở rau thành phố đổi hàng, nào về cũng than thở chuyện mua xăng.

 

"Vẫn bán đấy, nhưng hạn chế ghê lắm. Sáng sớm xếp hàng, tới 9 giờ là hết sạch suất trong ngày . Giờ mà hai đứa đổ xăng thì cũng kịp nữa !" Nói , chị gọi Điền Vi lấy một can xăng trong hầm nhà mang .

 

Trân Mẫn vội vàng từ chối: "Chị ơi, xăng để chị với dùng , bọn em về thế là đủ mà!"

 

Trân Lệ giả bộ trách yêu: "Em khách sáo gì với chị chứ! Chị với Vi Vi mỗi tháng suất mua xăng, khỏi cần chen lấn giành giật với ai hết. Can cứ cầm theo , chở Nguyệt Nguyệt tới đây nhé!"

 

Không từ chối nữa, Trân Mẫn đành nhận lấy. Trên đường về, bà cảm thán với Lương Khang Thời: "Nhìn chị cả với Vi Vi xoay sở chỗ thế , em mừng cho họ quá!"

 

Lương Khang Thời lái xe gật gù: "Ừ, dù bây giờ thiên tai liên miên nhưng trật tự vẫn sụp đổ , quốc gia vẫn vững vàng. Kiếm một công việc định trong tình hình đúng là dễ, may mà Điền Vi quyết đoán."

 

Trân Mẫn nghĩ đến giấc mơ của Nguyệt Nguyệt, lẩm bẩm: "Lúc đó Nguyệt Nguyệt chỉ về thiên tai xảy chứ thấy gì chi tiết hơn. Khi , bọn còn lo thế giới sẽ rơi hỗn loạn ngay lập tức, nhưng xem cũng đến mức ."

 

Lương Khang Thời trấn an vợ: "Quốc gia dự trữ hàng trăm triệu tấn lương thực, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ nạn đói nghiêm trọng, thì cũng khó mà loạn !"

 

Sau khi về đến thành phố, hai vợ chồng quyết định ghé qua nhà Hoàng Nhất Phong xem tình hình thế nào. Từ trận lũ, Hoàng Nhất Phong về làng Lương, mà nội thành ngập lụt nghiêm trọng, họ khỏi lo lắng cho vợ chồng ông.

 

Tới cổng khu chung cư nhà Hoàng Nhất Phong, họ ngạc nhiên khi thấy bảo vệ vẫn việc, thậm chí kiểm soát còn nghiêm ngặt hơn . Một bảo vệ hỏi tên Lương Khang Thời và mục đích đến đây.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-170-tro-ve-nha.html.]

Sau khi xác nhận, một bảo vệ khác đẩy xe đạp từ cổng , phóng vèo thông báo cho Hoàng Nhất Phong.

 

Trân Mẫn trố mắt theo, kinh ngạc: "..."

 

Người bảo vệ còn khổ giải thích: "Hồi còn điện thoại để gọi xác nhận, giờ thì chịu, lúc nào cũng chạy chân báo tin."

 

Lương Khang Thời quan sát cổng khu chung cư, nhận tường rào xây cao hơn nhiều, cổng chính cũng gia cố, cả khu trông như một pháo đài nhỏ.

 

Ông lên tiếng trò chuyện: "Lâu tới, khu đổi nhiều quá nhỉ?"

 

Bảo vệ liếc ông, trong mắt ánh lên sự ghen tị: "Đương nhiên ! Anh thấy mấy sống trong đây hạng nào ?"

 

Nơi vốn là khu của giới nhà giàu, trận lũ càng tập trung thêm nhiều nhân vật quyền lực và giàu nhất thành phố. Bảo vệ tận mắt chứng kiến cuộc sống của họ chẳng khác gì t.h.ả.m họa: tối đến đèn sáng trưng, ban ngày xe nhộn nhịp, thiếu thứ gì từ ăn uống đến sinh hoạt.

 

Người bảo vệ ghen tị tự nhủ giữ c.h.ặ.t công việc . Dù , nơi mà quyền thế đều tin là an thì hẳn cũng đáng để bám trụ.

 

Anh bảo vệ tuy vui vẻ trò chuyện với Lương Khang Thời, nhưng cũng rõ cái gì nên , cái gì . Khi Lương Khang Thời dò hỏi về những mới chuyển đến khu , chỉ ậm ờ cho qua: "Hình như từ thành phố Bân tới thì , cụ thể thế nào cũng rõ lắm."

 

Thấy khó moi thêm tin, Lương Khang Thời đành từ bỏ. lúc , bảo vệ chạy báo tin , hiệu cho họ thể trong.

 

Chiếc xe bon bon con đường nội khu, lướt qua những căn biệt thự bề thế. Ngày , phần lớn biệt thự ở đây đều hàng rào thấp trồng đầy hoa lá, trông thanh nhã thoáng đãng. Còn bây giờ, tất cả đều xây tường cao mấy tầng lầu, bên còn gắn thép gai và d.a.o nhọn. Thậm chí, cổng nhà cũng đổi thành loại kín bưng, từ bên ngoài chẳng thể trong, chẳng khác gì những pháo đài mini.

 

Nhà Hoàng Nhất Phong ở vị trí khá khuất trong khu. Lương Khang Thời vòng vèo một lúc mới tìm thấy đường đến cổng.

 

Chưa kịp xuống xe, Trân Mẫn trông thấy mấy công nhân đang xây thêm tường, liền ngạc nhiên: "Ủa, chẳng lão Hoàng bảo sẽ dọn về làng Lương ? Sao còn nâng tường nhà lên nữa thế?"

 

Hai bước xuống xe thì Hoàng Nhất Phong cũng đón. Ông lướt qua đám công nhân với vẻ mặt mấy hài lòng, nhưng khi thấy vợ chồng Lương Khang Thời, ông lập tức tươi .

 

"Vừa bảo vệ báo hai ngươi tới, còn tin nổi! Nếu xe đạp của ghế , đòi chở theo tận cổng !"

Loading...