Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 172: Trở về nhà

Cập nhật lúc: 2026-02-21 15:10:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , con đường từ làng Lương đến thành phố vẫn còn khá vắng vẻ, chạy mãi mới thấy một chiếc xe lướt qua. khi về, xe cộ đường rõ ràng đông hơn trông thấy. Những chiếc xe chở đầy , cốp nhồi chật ních đến mức đóng nổi. Lương Khang Thời suýt chút nữa còn kẹt ngoài cổng làng, mãi mới luồn xe .

 

Dừng xe cổng, ôn bước xuống, vặn thấy mấy ông bác đang tụ tập tán gẫu cửa tiệm tạp hóa duy nhất trong thôn. Tiệm đóng cửa, nhưng sân cửa vẫn là địa điểm hóng hớt ưa thích của dân làng.

 

Lương Khang Thời xán nhập hội, hỏi xem dạo xe cộ về thôn đông đúc như .

 

Không ai hiểu chuyện hơn mấy ông bác đây suốt buổi chiều.

 

Họ nhao nhao đáp:

 

“Thành phố giờ sống chẳng dễ dàng gì, bao nhiêu mất việc, còn cách nào khác đành kéo về quê. Cậu đúng là sáng suốt, về sớm còn hơn!”

 

“Không chỉ mấy đứa rời làng lên thành phố đây , mà ngay cả mấy chẳng họ hàng gì với dân làng cũng mò đến. Có đứa còn lẻn sân nhà , con trai tưởng trộm đè tẩn cho một trận. Hỏi mới , chẳng hiểu ai đồn rằng nửa dân làng lũ cuốn cả , nào sống nổi ở thành phố thì về đây kiếm nhà trống mà ở, còn đòi cày đất của tụi nữa kìa!”

 

Một cụ già sang hỏi Lương Khang Thời: “Cậu từ thành phố về ? Tình hình tệ đến mức sống nổi ?”

 

Thực , Lương Khang Thời ghé qua nhà Trân Lệ, đến thăm Hoàng Nhất Phong, nhưng hai đều thể đại diện cho cuộc sống của bộ dân thành phố. Thành , ông cũng chẳng rõ lắm về tình cảnh của những bình thường trong đó.

 

Ông nghĩ ngợi một chút đáp: “ chỉ loanh quanh một vòng, tạt qua nhà chị gái ở thôn Điền, vẫn suất cơm cứu trợ, chắc là cũng đến mức sống nổi .”

 

Một ông bác tóc hoa râm vuốt chòm râu lún phún cằm, trầm ngâm : “Chuyện cũng dễ hiểu thôi, đất mới là gốc rễ của con , chứ nền xi măng. Ở quê thể trồng lúa, đào giếng, gặp thiên tai đại nạn mà chạy về quê mới là ngu ngốc.”

 

Người bên cạnh vội “phù phù” nhổ hai bãi nước bọt: “Đại nạn cái gì mà đại nạn? Chuyện cũ ! Nếu còn đại nạn thì bác rảnh rang mà đây phơi nắng ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-172-tro-ve-nha.html.]

Ông bác tóc hoa râm thở dài thườn thượt: “ mà bác phơi nắng mà thấy lo lắm! Trời tháng Hai mà nắng kiểu ? Thiên thời đảo lộn hết ! Ngày xưa mà thế là hoàng đế ban chiếu tự trách tội đấy, rõ là trời giáng họa mà!”

 

Mấy ông già tiếp tục tranh luận, giọng ai cũng to hơn bên cạnh, như thể ai to thì sẽ đúng hơn . Lương Khang Thời thấy thời cơ chín muồi, liền lặng lẽ dậy chuồn mất.

 

Lúc , Lương Hàm Nguyệt đang bận rộn trong gian của . Đám cà chua ngoài sân chín một đợt nữa, ăn hết thì chế biến thành sốt cà chua, cất kho . Trồng rau mỗi một nhược điểm thế thôi: đợi nó lớn mất mấy tháng, chờ dài cổ chẳng gì ăn, đến lúc thu hoạch thì chín đồng loạt, ăn mãi hết.

 

Cô tính thêm ít sốt cà nữa, nhưng khi lục lọi thì phát hiện lọ thủy tinh trong nhà còn đủ. Khi chuẩn hàng tích trữ cho ngày tận thế, cả nhà mua nhiều loại hũ lọ khác , mà giờ dùng gần hết . Từ hũ đựng mứt trái cây, dưa chuột muối, cho đến hũ đựng củ cải muối… đều chỗ hết.

 

Không còn cách nào khác, Lương Hàm Nguyệt đành lấy giấy ghi chú , một dòng “thiếu lọ thủy tinh” dán lên kệ hàng ở cửa kho. Để mai mốt dịp trao đổi vật tư với khác còn nhớ mà đổi lấy ít hũ về.

 

Cuối cùng, cà chua hái cô phơi khô hết.

 

Vì đây là loại cà to bằng nắm tay, loại cà bi bé tí nên thể cứ thế đem phơi như hồng khô . Lương Hàm Nguyệt rửa sạch, thái lát mới xếp lên nia đem phơi. Mất hai ngày phơi nắng, cà chua mới chuyển sang màu đỏ sẫm. Đêm đầu tiên, khi đem nhà, cô còn rắc thêm chút muối để giúp rút nước nhanh hơn.

 

Khi phơi xong, cô đóng cà chua khô túi hút chân , xếp ngay ngắn lên kệ hàng dành riêng cho thực phẩm khô trong kho. Trước khi đóng túi, cô còn tiện tay bốc một miếng nếm thử. Vị chua chua, dai dai, tính là ngon xuất sắc, nhưng lúc thiếu đồ ăn vặt thì nhai nhóp nhép cũng khá thú vị. Hơn nữa, cà chua khô bảo quản lâu, đem ngâm nước còn thể dùng để nấu ăn.

 

Cô chợt nhớ , mùa đông rau xanh hiếm đến mức tranh cướp sạch. Dù cà chua khô thể so sánh với rau tươi, nhưng ít nhất vẫn bổ sung vitamin. Quan trọng nhất là, khi đem ngoài đổi vật tư cũng khiến nghi ngờ. Cô thể rằng phơi từ để dành cho mùa đông ăn dần.

 

Nghĩ , Lương Hàm Nguyệt quyết định sẽ tiếp tục phơi nốt đám cà chua ăn hết ngoài sân thành cà khô.

 

Làm xong hết việc, cô liếc đồng hồ, chuẩn ao đuổi lũ vịt về chuồng.

 

Chiều nay, Lương Hàm Nguyệt thả đám vịt xuống ao cá bơi lội tung tăng, giờ đến lúc đuổi chúng về chuồng .

 

 

Loading...