Cô về phía ao cá, hai con ch.ó con đang chơi trong sân liền lon ton chạy theo . Đại Thanh chân ngắn, chạy chậm, mới mấy bước bỏ một quãng xa, cuống lên kêu ăng ẳng. Thấy thế, Lương Hàm Nguyệt đành giảm tốc độ, nó mới ngậm miệng , tập trung nhấc từng bước nhỏ tí hon mà theo kịp cô.
Không do xa từ sớm , Đại Thanh cứ hễ ở một là thấy tủi , bám c.h.ặ.t lấy Lương Hàm Nguyệt thì cũng quấn lấy Tiểu Hắc. Nếu vì gần đây quá lâu chơi đồ chơi với cô chủ, Tiểu Hắc cũng chẳng mà dính sát bên cạnh như thế.
Đại Thanh thì khác, nó thậm chí còn bò lên giẫm lên giày của Lương Hàm Nguyệt, dùng cái miệng mới mọc lơ thơ vài chiếc răng để c.ắ.n gấu quần cô. Nhìn từ xa, trông cô y như đang một chiếc dép bông khổng lồ .
Mà là một chiếc thôi.
Vì Tiểu Hắc là ch.ó con trưởng thành, lòng tự trọng cao ngất, nó bên cạnh Đại Thanh trò mất mặt như thế, nhất quyết thèm chiếc dép bông còn .
Lương Hàm Nguyệt tới bờ ao, sáu con vịt đang thảnh thơi bơi lội, chẳng hề để tâm đến lời kêu gọi về chuồng của cô.
Ngày thường đều là Trân Mẫn chăn vịt, lũ vốn chẳng nhận mặt cô, càng đừng đến chuyện lời.
Cô tức chống nạnh, suýt nữa thì vớ mấy cục đá ném m.ô.n.g vịt dằn mặt. đúng lúc , Tiểu Hắc đột nhiên phắt dậy, sủa vang chạy dọc bờ ao.
Nghe tiếng ch.ó sủa, đàn vịt rối rít tụ thành nhóm. Tiểu Hắc cứ thế đuổi theo mép nước, dọa cho chúng hoảng hồn mà tự động chạy hết lên bờ.
“Tiểu Hắc giỏi quá!” Lương Hàm Nguyệt xuống bẹo bẹo tai nó, khen đầy thích thú: “Không ngờ mày còn thiên phú ch.ó chăn… , ch.ó chăn vịt nữa chứ.”
Được khen xong, Tiểu Hắc mặt mày đắc ý, chồm hổm ưỡn n.g.ự.c, thè lưỡi, trông chẳng khác gì đang toe toét.
“Về nhà cho ăn thịt khô.” Lương Hàm Nguyệt vỗ vỗ đầu nó.
Nếu trong đám vịt, Tiểu Hắc còn chút uy quyền, thì với đám gà mái chẳng tí tăm nào.
Chuồng vịt ở tận góc sân, Tiểu Hắc và Đại Thanh mấy cơ hội lui tới. chuồng gà thì gần hơn, mà dạo gần đây Tiểu Hắc đang trong thời kỳ mọc răng, thấy gì cũng ngoạm thử một phát.
Dù Trân Mẫn đặc biệt đan cho nó bao nhiêu món đồ chơi bằng len chắc chắn để c.ắ.n, còn nhờ Lương Khang Thời hẳn thanh gỗ mài răng, nhưng thứ mà Tiểu Hắc thích nhất vẫn là mấy thanh chắn gỗ chuồng gà. Nó gặm từng thanh đến mức chỉ còn một đoạn bé xíu ở giữa.
Đại Thanh thấy thì học theo, nhưng do răng còn ít, c.ắ.n nổi, chỉ thể l.i.ế.m láp cho cả hàng rào gà trở nên ướt sũng đầy nước dãi.
Đám gà mái quen mắt với cảnh hai con ch.ó cạp rào ngu ngốc, nên khi chúng nó đ.á.n.h liều trèo chuồng thì lập tức vỗ cánh, cho mỗi đứa một cú trời giáng mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-173-tro-ve-nha.html.]
Sau khi lùa vịt về chuồng xong, Lương Hàm Nguyệt vô tình liếc sang góc màn hình, thấy một hàng thông báo mấy hôm kịp duyệt:
【Du khách 001 xin gian, bạn đồng ý ?】
Là cô. Không bà chuyện gấp, về nhà ?
Lương Hàm Nguyệt nhanh tay bấm đồng ý, Trân Mẫn thấy Lương Hàm Nguyệt giữa sân liền :
“Bọn từ nhà dì cả về, dì với Vi Vi dạo ghê gớm lắm nha…”
Vừa kể chuyện dọc đường, Trân Mẫn cúi xuống chìa tay về phía Tiểu Hắc. Mấy ngày gặp, bà cũng thấy nhớ con ch.ó nhỏ .
Tiểu Hắc thiết với Trân Mẫn, lập tức chạy dụi đầu tay bà. đến khi bà định vươn tay xoa đầu Đại Thanh, nó nhát gan lùi hẳn hai bước, trốn tít lưng Lương Hàm Nguyệt.
Đại Thanh mới đến nhà mấy ngày, xa Trân Mẫn một thời gian, giờ bà lạ hoắc. Sợ nó hoảng, Trân Mẫn đành thu tay , thẳng dậy tiện miệng :
“Lâu lắm làng mới nhộn nhịp thế. Lúc với ba con về, suýt nữa kẹt xe ở đầu làng.”
Lương Hàm Nguyệt cũng mấy ngày nay dân về quê đông nghịt, liền thuận miệng đáp:
“Ông trưởng thôn đang đau đầu vì chuyện đấy. Ông còn gọi bọn con họp.”
“Đau đầu cái gì?” Trân Mẫn ngớ , “Chẳng đều là con cháu của mấy ông bà trong làng, về quê đoàn tụ thôi ?”
Lương Hàm Nguyệt kiên nhẫn giải thích:
“Không chỉ bọn họ, mà còn cả những ở thành phố gặp khó khăn, về làng tìm thử xem nhà trống để ở .”
Nhà trống mà tìm? Nếu là thiên tai, nhà bỏ hoang ở nông thôn ít. giờ dân thành phố đổ về nhiều, nhà nào cũng cả chục miệng ăn chen chúc , còn đang lo thiếu phòng ở, lấy nhà trống?
Giờ trong làng chỉ còn một loại nhà ai ở, đó là nhà của những gia đình lũ cuốn hết. Giờ họ đều tính là mất tích. Mà thực tế, mất tích đến giờ thì tám chín phần mười là chẳng về nữa.
Mùa hè nóng nực, t.h.i t.h.ể dễ phân hủy sinh bệnh, vì thế lũ, quy định nếu x.á.c c.h.ế.t tìm thấy mà quá hai ngày ai nhận, sẽ đem chôn ngay. Những làng khác cũng tương tự. Thành , mấy hộ gia đình lũ cuốn , dân làng ai cũng hiểu ngầm rằng họ còn nữa.