Những căn nhà hiện tại đều dân từ thành phố đến chiếm mất. Cứ ngang qua mà thấy sân vườn chất đầy đồ đạc linh tinh, bậc thềm phủ kín bùn mà chẳng ai dọn, thì khả năng cao nhà chủ nhân về.
Trưởng thôn triệu tập cuộc họp cũng là để bàn bạc chuyện . một buổi chiều cãi long trời lở đất, cuối cùng cũng chỉ rút một kết luận: Chuyện mà quản thì phiền phức để cho hết, chi bằng cứ để yên như .
Miễn là đám loạn, sống yên ở làng Lương, thì dân làng cũng chẳng mà gây sự với họ. Còn việc họ thể thương lượng với thích của chủ nhà cũ , trả giá thế nào để đổi lấy chỗ ở, thì đó là chuyện riêng giữa hai bên, làng quản nổi.
“Ra …” Trân Mẫn gật gù, “Hy vọng những đến làng đều điều mà sống cho t.ử tế.”
Lương Hàm Nguyệt bỗng nhớ còn một chuyện cần với Trân Mẫn:
“Mẹ ơi, hôm qua dì Tĩnh về .”
Trân Mẫn ngớ mất một lúc mới nhớ dì Tĩnh mà con gái nhắc đến là ai.
Là con gái của bà nội Tứ, Lương Tĩnh. Cô việc ở thành phố Bân, nước rút bao lâu mà vội vã về làng Lương ?
—
Lúc Lương Tĩnh về đến nhà, chẳng khác gì dân chạy nạn. Quần áo bám đầy bùn đất, tóc dù cố vuốt nhưng vẫn dính bết thành từng lọn.
Bà gầy sọp trông thấy, thấy bà nội Tứ đang cầm cuốc trồng rau ngoài sân, cổ họng liền nghẹn , nước mắt chảy xuống thành hai vệt dài mặt.
Bà nội Tứ thấy một lấm lem đầu tóc bù xù xông nhà thì giật , kỹ mới nhận đó là cô con gái út Lương Tĩnh. Bà lập tức vứt cuốc sang một bên, bước nhanh tới ôm c.h.ặ.t lấy con gái, nước mắt cũng lăn dài.
Lương Tĩnh đẩy bà :
“Mẹ, con bẩn lắm…” Bà nhẹ nhàng đẩy vài cái, cũng bỏ cuộc, ngược ôm c.h.ặ.t lấy tóc bạc trắng, nức nở : “Con còn tưởng gặp nữa…”
Bà nội Tứ nào ngờ đứa con gái ngày thường ăn diện bóng bẩy giờ tiều tụy đến mức , đủ hiểu con gái khổ sở .
Hai con ôm một hồi, bà nội Tứ mới sực nhớ múc nước cho con lau , lấy quần áo sạch cho cô .
Rửa mặt xong, Lương Tĩnh liền hỏi ngay:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-174-tro-ve-nha.html.]
“Mẹ ơi, ba con ?” Bà căng thẳng quanh, theo bản năng tìm kiếm dấu vết của cha trong nhà.
Bà nội Tứ hiểu con gái đang lo lắng điều gì, vội trấn an:
“Ba con khỏe re, ổng hỏi thăm xem chỗ nào bán t.h.u.ố.c trừ sâu với phân bón .”
Lúc Lương Tĩnh mới thở phào nhẹ nhõm, đón lấy ly nước ấm và chiếc bánh hâm bếp từ tay , lập tức xé ăn ngấu nghiến.
Bà ăn kể chuyện, suýt chút nữa nghẹn.
Bà nội Tứ cuống quýt bảo con gái uống nước, nhẹ giọng dỗ dành:
“Chậm thôi con, từ từ ăn, từ từ .”
Thế là Lương Tĩnh bắt đầu kể từng chuyện trải qua suốt nửa năm qua.
Năm nay bà ba mươi sáu tuổi, lập gia đình, đang sống trong một căn hộ chung cư nhỏ ở thành phố Bân. Đợt bão tuyết , ban quản lý chung cư của bà ăn cẩu thả, mãi chịu phân phát nhu yếu phẩm. May mắn là hồi tháng mười một bà về quê, bà nội Tứ gói cho bà cả đống bánh bao, sủi cảo mang theo.
Lương Tĩnh vốn mê mấy món , lúc nào cũng chê đồ bán ngoài hàng ngon, thế nên bà nội Tứ nào cũng chuẩn sẵn nửa cái vali đồ ăn cho con mang . Nhờ chỗ lương thực , cô cầm cự mấy ngày.
Vận may kéo dài lâu. Khi nhiệt độ ngày càng giảm, tòa chung cư của Lương Tĩnh quá đông dân cư, hệ thống điện tệ, đợi đến khi thành phố Bân Thị cắt điện vì quá tải thì dây dẫn chính cháy rụi, mãi vẫn sửa . Mất điện, nhà lạnh đến mức thể ngủ nổi. Có bèn đốt gỗ trong nhà để sưởi ấm, kết quả là gây hỏa hoạn, cả tòa nhà lập tức sơ tán khẩn cấp.
Bên ngoài tuyết rơi trắng xóa, Lương Tĩnh co ro run rẩy, tuyệt vọng căn hộ của bốc cháy ngùn ngụt. Cảm giác lạnh từ tim lan xuống tận chân.
cũng nhờ tai họa mà bà gặp may. Không còn chỗ trú, nhóm cháy nhà của bà trở thành những cư dân đầu tiên di dời hầm trú ẩn của thành phố. Nhờ đó, họ tránh đợt rét đột ngột trong đêm hôm . Ngay khi phát hiện nhiệt độ giảm đột ngột rạng sáng, hầm trú ẩn lập tức phát loa thông báo và cung cấp nước nóng cho .
Dù hệ thống sưởi trong hầm kịp vận hành, nhưng ở lòng đất vẫn ấm hơn nhiều, đông quây quần, nhiệt độ cũng quá khắc nghiệt. Nhờ , đêm hôm , ai trong khu trú ẩn c.h.ế.t cóng.
bên ngoài thì khác... Lương Tĩnh sống trong hầm ba tháng, đủ câu chuyện bi thương. Điều bà cảm nhận rõ ràng nhất là lượng già và trẻ nhỏ trong cộng đồng giảm đáng kể.
Cuộc sống trong hầm trú ẩn tuy ngột ngạt nhưng ít vẫn còn mạng. Khi nhiệt độ bên ngoài nhích lên âm mười mấy độ, chính quyền bắt đầu tổ chức sơ tán dần dân cư. Lương Tĩnh trở về căn hộ của , phát hiện trận hỏa hoạn khi thiêu rụi cả tòa nhà. Ít nhất thì nhà bà vẫn còn nguyên.