Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [Thiên Tai Mạt Thế] - Chương 176: Phân bón

Cập nhật lúc: 2026-02-21 15:10:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dạo dân làng Lương bắt đầu chuẩn cho vụ gieo trồng mùa xuân.

 

Suốt mùa đông, lớp tuyết dày bao phủ khắp mặt đất. Sau đó, cả làng trải qua một trận lũ lớn, khiến lớp đất ẩm ướt đến mức còn thích hợp để canh tác.

 

Thế nhưng, mấy ngày nay trời nắng ch.ói chang, mặt ruộng phơi nắng đến mức khô cứng , thậm chí chỗ còn nứt nẻ. Người trong làng thấy thời tiết thế để bắt tay việc, bèn mang theo nông cụ và hạt giống lên núi gieo trồng.

 

Sau cơn lũ, dân trong làng giảm mất ít nhất một phần tư. may , đám thanh niên từ thành phố trở về lấp đầy trống, bầu khí trong làng còn náo nhiệt hơn . Dù ai nấy đều đau lòng vì mất mát , nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn, đặc biệt là thể bỏ lỡ mùa vụ quan trọng .

 

Đất trong làng Lương nhỏ lẻ, manh mún, thể sử dụng máy móc cỡ lớn, cùng lắm chỉ dùng một vài thiết bán tự động. Nhiều vẫn cày cấy thủ công, vì dù diện tích đất mỗi nhà cũng chẳng đáng bao nhiêu.

 

Còn ở thôn Lâm Sơn bên cạnh thì khác, đất đai rộng lớn, bằng phẳng, thích hợp để cơ giới hóa. vì đất bên ngoài tuy vẻ khô, nhưng bên vẫn còn khá ẩm, máy móc hạng nặng dễ sụt lún, nên họ chờ thêm ít ngày cho đất khô hơn mới bắt đầu vụ mùa.

 

Nhà Lương Hàm Nguyệt cũng đất ở làng Lương. Sau khi cả gia đình chuyển lên thành phố, thể để ruộng bỏ hoang, nên giao cho nhà ông Tứ và nhà bà Ba trồng trọt.

 

Mấy năm gần đây, bà Ba cũng ít khi lên núi. Đất của nhà bà cùng với mấy thửa ruộng mà Lương Khang Thời canh tác giúp đều do con trai bà , Đỗ Khải, lo liệu.

 

Năm nay tình hình đặc biệt hơn. Nhà Lương Hàm Nguyệt chuyển về làng, ai cũng hiểu tầm quan trọng của lương thực, nên vô cùng hăng hái với vụ mùa. Vì thế, Đỗ Khải chủ động đến tìm Lương Hàm Nguyệt, trả ruộng cho nhà cô tự trồng.

 

thực lòng mà , Lương Khang Thời chẳng mặn mà với ruộng lắm. Đám ruộng tận lưng chừng núi, đất đai , dù chăm sóc kỹ lưỡng cũng chỉ thu hoạch tạm . Đã thế còn cách nhà xa, mỗi đạp xe hơn chục phút, leo lên một đoạn đường núi. Đến mùa thu hoạch thì càng khổ, đường xuống núi hẹp dốc, xe rùa cũng nổi, chỉ cách vác từng bao bắp xuống bằng sức . Lương Khang Thời và Trân Mẫn đều đau lưng ít nhiều, chính là do hồi trẻ vác bắp riết mà .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-176-phan-bon.html.]

Giờ hai cũng tuổi, mấy việc lao động nặng đúng là lực bất tòng tâm. Quan trọng hơn, họ lựa chọn hơn. Ruộng đảo của Lương Hàm Nguyệt còn trồng hết nữa là! Đất khai hoang bao nhiêu thì khai, chỉ trồng xuể chứ lo thiếu đất.

 

Thế là Lương Khang Thời với Đỗ Khải:

"Nhà mấy mảnh đất thôi, từ giờ vẫn do bên trồng, giờ cứ tiếp tục trồng . bạn sắp chuyển về làng Lương, đang tính theo ăn nhỏ, chắc cũng thời gian chăm ruộng."

 

Đỗ Khải hiểu ngay " bạn" mà nhắc đến chính là Hoàng Nhất Phong. Mùa đông , Lương Khang Thời liên tục mang những món hàng hiếm từ thành phố về chợ làng, đều nhờ bản lĩnh của bạn .

 

Ông nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức đồng ý:

"Anh Khang thì em cứ tiếp tục trồng. Năm nay nhà em trồng khoai tây, đến vụ thu hoạch, em gửi ba trăm cân coi như tiền thuê ruộng nhé."

 

Lương Khang Thời nếu nhận thì Đỗ Khải cũng khó mà yên tâm canh tác, nên gật đầu đồng ý:

"Được , chỗ đất ông Tư trồng giúp nhà cũng , chúng giữ ruộng nữa ."

 

Không lâu khi Đỗ Khải rời , Lương Tĩnh cũng chạy tới hỏi chuyện ruộng đất. Đất nhà ông Tứ và bà Tứ nhiều, nhưng hai ông bà tuổi cao sức yếu, mỗi năm đều thuê giúp đỡ mới kịp gieo trồng đúng mùa.

 

Năm nay, Lương Tĩnh về quê . Dù tay trồng trọt cừ khôi gì, nhưng cũng tính là một lao động khỏe mạnh. Hồi nhỏ, bà cũng chẳng kiểu tiểu thư yếu đuối, dù lóng ngóng nhưng vẫn từng đồng giúp việc việc nọ. Có bà về, áp lực vai ông nội Tứ và bà nội Tứ cũng vơi kha khá.

 

Lương Khang Thời thuật nguyên xi những gì với Đỗ Khải cho Lương Tĩnh . Bà cũng hào sảng gật đầu đồng ý chuyện lấy lương thực tiền thuê đất. Số lương thực mà Lương Khang Thời thu về chẳng đáng bao nhiêu, chỉ bằng đến một phần mười sản lượng đất nhà ông giao cho hai nhà canh tác, coi như một hình thức tượng trưng mà thôi.

 

Hai nhà đều ghi nhớ mối ân tình , trong lòng nghĩ bụng đến vụ thu hoạch, nhất định sẽ biếu thêm cho nhà Lương Khang Thời chút lương thực. Năm nay gieo hạt từ cuối tháng Hai, thể thu hoạch hai vụ. Nếu , khi gặt lúa xong còn thể trồng một lứa khoai tây, thêm ít củ cải, cải bắp, là đủ tích trữ lương thực ăn qua mùa đông.

 

Loading...