Lương Hàm Nguyệt chỉ tay về phía quả bóng, đưa tay . Tiểu Hắc nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng chạy đến ngậm quả bóng, ngoan ngoãn đặt tay cô.
Lương Hàm Nguyệt xoa đầu nó khen ngợi, thưởng cho một nhúm hạt. Tiểu Hắc lập tức vùi đầu ăn, cái đuôi nhỏ rung tít như cánh quạt trực thăng.
Lúc đó, Trân Mẫn là đầu tiên thấy Vạn Thúy đến. Lương Khang Thời đang ở trong gian hải đảo, nên gia đình họ quen với việc ban ngày luôn ở bên ngoài để tiếp khách nếu ai ghé thăm.
Trân Mẫn vội vàng đón tiếp: “Ôi, em dâu Vạn Thúy đến chơi ? Lương Hà hồi phục thế nào ?”
Vạn Thúy hai tay xách đầy đồ, nhà đặt hết lên bàn: “Anh khỏe hơn nhiều , nghỉ ngơi vài ngày là thôi. Chị , em mang ít đồ qua cho Nguyệt Nguyệt, nhờ con bé mà nhà em mới bình an xuống núi.”
Mà cái gọi là “ít đồ” của Vạn Thúy thực sự hề ít chút nào! Trân Mẫn liếc qua một cái thấy trong đống quà hẳn hai con gà, một túi thịt đông lạnh, còn hai hộp quà vuông vức gói ghém tinh xảo.
Lương Hàm Nguyệt bước liền hiểu ngay tình huống, vội vàng từ chối: “Thím Thúy, cái cháu thể nhận , thím mang về bồi bổ cho chú Hà ạ.”
Đây là đồ quý hiếm, giờ mua cũng chắc , mấy thứ đại như ngũ cốc rau dưa. Dù Lương Hàm Nguyệt giúp một tay, nhưng cô nhận những món quà đắt đỏ thế .
Vạn Thúy kiên quyết chịu lấy , hai bên giằng co với Trân Mẫn một hồi, cuối cùng đành thỏa hiệp, mang về một nửa quà.
Trước khi , cô còn hớn hở : “Nguyệt Nguyệt, thời gian thì ghé nhà thím chơi nhé, thím thịt hấp kiểu truyền thống ngon lắm đấy!”
Trân Mẫn tiễn cô tận sân. Nhờ cả nhà cùng dọn dẹp, tuyết trong sân dọn bớt một phần, nhưng khi sạch hết tuyết cả trong lẫn ngoài, vẫn leo tường.
Vạn Thúy nhanh nhẹn trèo qua, đột nhiên với Trân Mẫn: “Em Nguyệt Nguyệt còn mở lớp kỹ năng sinh tồn ngoài trời đúng ? Hôm đó, vợ chồng em sẽ đến học cùng!”
Trân Mẫn sững : “Đến học là đấy, mấy kỹ năng thể dùng thường xuyên, nhưng chỉ cần nhớ vài chiêu quan trọng là đủ cứu mạng . mà… em vẫn dám để Lương Hà lên núi ?”
Vạn Thúy thản nhiên đáp: “Không lên núi thì lấy củi đốt? ảnh lên, mà là hai vợ chồng cùng .”
Chuyện vợ chồng cùng lên núi đốn củi từng , chỉ là Vạn Thúy chút tàn tật ở tay, ngày thường thấy gì bất tiện, nhưng c.h.ặ.t cây thì chắc chắn dễ dàng. Có lẽ cô còn tin tưởng ai khác, chỉ tự theo sát Lương Hà mới thấy yên tâm.
Trân Mẫn hỏi: “Thế con nhà em thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-mot-hon-dao-mang-theo-ben-minh-thien-tai-mat-the/chuong-81-cho.html.]
Vạn Thúy tính sẵn: “Gửi ở nhà bác Tiền Tứ, đổi em sẽ chia cho bác ít củi. Nhà bác hai ông bà già, tiện, leo núi càng khổ. Em sẽ tặng củi thù lao, bác xong còn mừng mặt.”
Trân Mẫn gật gù đồng tình: “ đấy, trong làng ít nhà già mà con cháu ở gần, thiếu than củi cũng nhức đầu lắm. Nguyệt Nguyệt còn bàn với trưởng thôn tổ chức một cái chợ trao đổi hàng hóa, ai dư thứ gì, dù là củi, gia vị giấy vệ sinh, đều thể mang đổi với .”
Vạn Thúy sáng mắt lên: “Ý tưởng đó! Nhà em sắp hết xì dầu , hôm nọ chạy tiệm tạp hóa thì thấy đóng cửa từ lâu. Nghe bảo trong đợt tuyết rơi, tranh thủ gom sạch hàng trong siêu thị, chắc chắn nhà còn dư xì dầu để đổi. Nguyệt Nguyệt khi nào mở chợ ?”
Trân Mẫn lắc đầu: “Vẫn ấn định ngày, khi nào tin chắc chắn, chị sẽ báo ngay cho em.”
Vạn Thúy đáp: “Được , em về đây, chị đừng tiễn nữa, bên ngoài lạnh lắm!”
Vừa về đến nhà, Trân Mẫn liền xắn tay áo lên dọn đống quà của Vạn Thúy. Dù bà cố ép trả phần lớn, nhưng vẫn còn một con gà, một hộp bánh điểm tâm, hai hũ tương ớt tự và một hộp . Vạn Thúy thế nào cũng chịu mang về.
Nghĩ đến cảnh em lục tung nhà mới gom đủ mấy món , Trân Mẫn khỏi thở dài. Bà đưa hộp bánh cho Lương Hàm Nguyệt, bảo cô mang ăn.
Lương Hàm Nguyệt mở một gói bánh đậu xanh, mới bẻ một miếng, Tiểu Hắc lon ton chạy quanh chân, tranh thủ nhặt vụn bánh rơi xuống mà ăn.
Cô lệnh: “Ngồi xuống.”
Có vẻ như khi đến đây, Tiểu Hắc học qua lệnh . Tuy chậm chạp, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngay ngắn.
Lương Hàm Nguyệt bẻ một góc bánh nhỏ đưa cho nó, Tiểu Hắc lập tức sung sướng lắc đầu vẫy đuôi. Cô xoa tai nó, ôm lên đặt lên đùi, lật ngửa bụng . Tiểu Hắc ngoan ngoãn mặc cô trêu chọc, thỉnh thoảng còn phát mấy tiếng “ư ử” khe khẽ.
Con ch.ó nhỏ thật sự chẳng gì để chê, thông minh hiền lành, hình khỏe khoắn, bộ lông mượt mà, chỉ một tật duy nhất—quá tham ăn!
Người ăn gì, nó cũng tò mò, dù tranh giành nhưng cứ quanh quẩn bên chân, bộ dạng đáng thương hết sức.
“Thế là nha.” Lương Hàm Nguyệt túm lấy hai chân của Tiểu Hắc, lắc lắc vài cái, nghiêm túc răn dạy, “Không ham ăn như thế, sửa ngay, ?”